Chương 9: Đến bệnh viện kiểm tra
Liễu Nhứ âm thầm tặc lưỡi, Mạnh tiên sinh kiêu ngạo bức người, ngược lại rất giống Tiếu Bạch.
Có lẽ người đàn ông cao lớn đẹp trai tính cách đều giống nhau, cũng khó trách cô sau khi uống rượu sẽ nhận lầm người.
Sau khi trao đổi Wechat và số điện thoại, Liễu Nhứ liền đi về nhà.
Mười giờ tối, Liễu Nhứ nằm trên giường đắp mặt nạ, điện thoại di động "đinh" một tiếng vang lên một trận âm thanh nhắc nhở.
Cô mở điện thoại di động ra xem, phát hiện là Mạnh Lễ gửi cho cô một tin nhắn wechat: "Tám giờ rưỡi sáng mai, gặp nhau hầm gửi xe khu A."
Liễu Nhứ trả lời: "Ok, Mạnh tiên sinh yên tâm, sáng mai tôi sẽ đến đúng giờ."
Sau đó chính là một khoảng tĩnh lặng, Mạnh Lễ ngay cả một dấu chấm câu cũng không có nhắn lại.
Liễu Nhứ bĩu môi, ném điện thoại sang một bên.
Sáng hôm sau, tám giờ hai mươi lăm, Liễu Nhứ cầm trứng cuộn hành tự làm, xuống hầm gửi xe.
Lúc này, Mạnh Lễ đã ngồi trong xe, thoáng nhìn thấy bóng dáng Liễu Nhứ, bật đèn xi nhan, bấm còi.
"Bíp... bíp..."
Liễu Nhứ nghe tiếng quay đầu lại nhìn, liền thấy cách đó không xa có một chiếc xe màu đen có rèm che thịnh hành, xuyên qua cánh cửa sổ chưa đóng, cô nhìn thấy gương mặt tuấn tú quen thuộc.
Liễu Nhứ vội vàng chạy tới, mở cửa ghế lái phụ, trực tiếp ngồi lên.
Sau khi thắt dây an toàn, cô giơ món ăn được bao trong túi giấy, nói: "Mạnh tiên sinh, anh có ăn sáng chưa? Đây là món trứng cuộn hành mà tôi làm, anh có muốn ăn không?"
Mạnh Lễ đang chuẩn bị khởi động động cơ nhíu mày, anh nhìn lướt qua Liễu Nhứ một cái, trầm giọng nói: "Cô chuẩn bị ăn thức ăn có mùi vị nồng đậm như vậy trên xe tôi sao?"
Liễu Nhứ đã cắn một ngụm lớn trứng cuộn hành bỗng nhiên cứng đờ, cô phồng má, thật cẩn thận hỏi: "Không được sao?"
Sắc mặt Mạnh Lễ âm trầm, nghiêng đầu liếc cô, mày kiếm khẽ nhíu, lạnh lùng hỏi ngược lại: "Cô nói xem?"
Liễu Nhứ nhất thời cảm giác được áp suất thấp phát ra từ quanh người đàn ông bên cạnh, lạnh đến mức cô run rẩy, cô lúng túng mở miệng: "Mạnh... Mạnh tiên sinh, nếu không anh dừng xe lại một chút, tôi xuống ăn xong rồi mới lên."
Mạnh Lễ nghe vậy dừng xe lại, tay Liễu Nhứ vừa chạm vào tay nắm cửa xe, phía sau đột nhiên truyền đến một trận tiếng còi dồn dập.
"Bíp...bíp...bíp"
Lúc này, trùng hợp là thời gian các hộ gia đình trong khu dân cư đi làm.
Mạnh Lễ quay đầu lại nhìn, phát hiện phía sau đậu vài chiếc xe đang muốn lái ra ngoài.
Anh gọi Liễu Nhứ, "Quên đi, cô đừng đi xuống nữa."
"Ồ."
Liễu Nhứ đành phải ngoan ngoãn ngồi trở về, cô sợ Mạnh Lễ tức giận, cầm trứng gà cuộn còn bốc hơi nóng, cũng không dám ăn nữa.
Bạn thấy sao?