Chương 30: Thích giường của tôi lắm à?
Những ngón tay thon dài của Mạnh Lễ di chuyển lên trên, tìm được hạt nhỏ nhô lên cao, niết một cái.
Đối với phụ nữ, âm đế là một nơi rất mẫn cảm Mạnh Lễ dùng những ngón tay thon dài vừa niết vừa xoa âm đế, một lúc sau, âm để rụt rè đứng thắng, sưng tấy, đỏ ửng.
Cảm giác ngứa ngáy truyền đến, Liễu Nhứ khó chịu kẹp chân lại, không nhịn được mà rêu rỉ: "Ư ..."
Mạnh Lễ rất vui vẻ trước phản ứng của Liễu Nhứ, cái người phụ nữ ngốc nghếch này, cơ thể lại nhạy cảm như vậy.
Ngón tay trượt xuống, khi lướt qua miệng huyệt, quả nhiên chạm được một ít nước sốt nhớp nháp.
Nhìn đi, cô ướt nhanh như vậy mà.
Anh chỉ tùy tiện sờ vài cái mà cô đã chảy nước, xem ra cô không về bài xích sự đụng chạm của anh.
Hoặc cũng có thể cô vốn dâm đãng, cho dù người đàn ông nào tùy tiện chạm vào thì cô đều có thế chảy nước.
Mạnh Lễ mím môi, đôi mắt đen hiện lên một tia khinh thường, anh âm thầm suy đoán Liễu Nhứ đã làm với bao nhiêu người đàn ông nên mới có thể có thể chất phóng đãng như vậy.
Nếu không phải do bất đắc dĩ thì không cần phải đợi đến bây giờ, anh mới gặp người phụ nữ đầy tiên khiến dương vật của anh có phản ứng.
Anh căn bản không thèm cạ tiểu huyệt của
Liễu Nhứ, nhớ tới lần gặp mặt đầu tiên, cô hùng hổ xông vào bú mút dương vật của mình, đúng là không biết xấu hổ.
Dáng vẻ say mê đó, liếm mút như một con điếm, có lẽ ngay cả mấy cô gái trong hội quán cũng không thể so sánh được với cô.
Nghĩ đến đây, trong lòng Mạnh Lễ có chút mâu thuẫn, thói ở sạch của anh lại tái phát.
Nhưng anh vẫn cố gắng thuyết phục bản thân rằng người phụ nữ này có dáng người đẹp, vùng kín hồng hào, khá sạch sẽ, cho nên anh cố gắng chịu đựng, tìm cách tạm chấp nhận.
Chờ đến khi chữa khỏi bệnh liệt dương, anh thậm chí còn không thèm nhìn cái người phụ nữ ngu ngốc, phóng đãng này.
Dâu thủy trong mật huyệt của Liễu Nhứ chảy ra càng ngày càng nhiêu, miệng huyệt ẩm ướt, khi ngón tay chạm vào nước sốt trơn trượt, yết hầu của Mạnh Lễ lên xuống, anh không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Người phụ nữ này chảy rất nhiều dâm dịch, âm hộ trơn trượt, vừa non vừa mềm, chạm vào rất thoải mái.
Người đàn ông có hơi mất tập trung, rất
muốn dùng dương vật mềm nhũn dưới háng kia cạ âm hộ ướt át của Liễu Nhứ.
Hai người cùng ngồi trên sô pha, thật ra có hơi chật chội, động tác cũng khó khăn.
Mạnh Lễ ôm cặp mông tròn trịa của cô, đột ngột đứng lên.
Mạnh Lễ vừa đứng lên, độ cao so với mặt đất là một mét tám mấy, Liễu Như bị nhấc bổng đền, cô sự rơi vào trạng thái đình chỉ, sợ tới mức lập tức ôm chặt Mạnh Lễ, lắp bắp nói: "Anh...Anh Mạnh, anh... Anh muốn làm gì..."
Những ngón tay của Mạnh Lễ trượt xuống cặp đùi trắng nõn của Liễu Nhứ, rồi đặt lên đầu gối của cô.
Anh nhẹ nhàng xoa đầy gối của cô, nói: "Sô pha nhỏ quá, cô cứ khom chân mãi có mỏi không? Chúng ta đổi sang chỗ khác rộng rãi hơn đi, làm thoải mái hơn."
Bạn thấy sao?