🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: 4

Hai người nhanh chóng đuổi tới phòng cấp cứu bệnh viện, Nghiêm Quân Dịch liếc mắt một cái liền nhìn thấy Mạnh Nhược Kiều kinh hoảng đứng ở ngoài phòng cấp cứu.

"Kiều Kiều!"

"Cậu!" Mạnh Nhược Kiều khóc chạy vào trong lòng Nghiêm Quân Dịch, nhìn thấy người thân, cô không nhịn được khóc lớn, "Cậu...... Mẹ có thể có việc gì hay không? Ô...... Cháu sợ lắm......"

"Đừng sợ." Nghiêm Quân Dịch dùng sức ôm cô, nhẹ giọng trấn an Mạnh Nhược Kiều. "Có cậu ở đây, đừng sợ! Ba cháu đâu......"

"Không biết." Mạnh Nhược Kiều lắc đầu, "Cháu không liên lạc được với ông ấy, cháu, cháu vừa rồi nghe điện, mới từ trường học tới......"

"Để chị gọi điện đến công ty." Mạnh Uyển Lôi vội vàng lấy di động ra. "Lưu thư ký, ba tôi đâu? Có nói đi nơi nào không?"

Nghe thư ký nói không biết, cô nâng tầm mắt, nhìn thấy Nghiêm Quân Dịch sắc mặt xanh mét, cô thở sâu một hơi.

"Nếu ông ấy trở lại công ty, bảo ông ấy lập tức gọi cho tôi."

"Kiều Kiều, mẹ cháu tại sao xảy ra tai nạn xe cộ?" Nghe thấy tên đàn ông đáng chết kia không ở đó, Nghiêm Quân Dịch sắc mặt lại càng khó coi, lúc này, tên hỗn đản kia ở đâu?

"Cháu không biết...... Nghe cảnh sát nói là lúc đèn xanh bị người lái xe say rượu đụng vào......"

"Mẹ cháu một mình đi ra ngoài? Không để tài xế đưa đi?"

Mạnh Nhược Kiều khóc lắc đầu, "Bà, bà hình như là muốn mang cơm trưa đến công ty tìm ba, cháu gọi về nhà, quản gia nói rằng mẹ nói bà một mình tự đi cũng được, cho nên......"

Tốt lắm, mang cơm trưa cho tên đàn ông đáng chết, mà tên đàn ông đáng chết không ở công ty, ngay cả thư ký cũng không biết đi đâu. Nghiêm Quân Dịch sắc mặt trầm tư, "Gọi di động cho ba cháu không được sao?"

"Gọi không được." Mạnh Uyển Lôi trả lời, "Tôi gọi vài lần, di động vẫn tắt máy." Cô lo lắng cắn môi, nhìn đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật. Nghĩ đến mẹ kế đang cấp cứu ở bên trong, lòng của cô cũng hoảng.

"Cậu...... Mẹ không có việc gì? Đúng không?" Mạnh Nhược Kiều sợ hãi nhìn Nghiêm Quân Dịch, toàn bộ thân mình sợ hãi mà run run.

"Sẽ không, chị sẽ không có việc gì." Nghiêm Quân Dịch giúp Mạnh Nhược Kiều lau đi nước mắt. "Ngoan, đừng sợ, cậu cháu mình cùng ngồi chờ ở đây. Anh đỡ cháu gái cùng ngồi vào ghế.

"Dạ!" Mạnh Nhược Kiều gật đầu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay Nghiêm Quân Dịch, cả người tiến vào trong lòng anh, một đôi mắt sưng đỏ nhìn chằm chằm phòng cấp cứu. Nghiêm Quân Dịch ôm chặt Mạnh Nhược Kiều, âm trầm quét mắt về phía Mạnh Uyển Lôi.

Mạnh Uyển Lôi nhanh cầm lấy di động, nhìn thấy lửa giận trên con người đen của anh, cô mím môi, tay không ngừng bấm điện thoại, cố gắng tìm kiếm ba. Nhưng mặc kệ cô tìm như thế nào, nhưng vẫn không thấy người.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Mạnh Uyển Lôi cũng buông tha cho việc tìm người, cô dựa vào tường, nhìn đèn đỏ, trong lòng càng lo lắng sâu sắc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...