🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ (Tuyên Lê)

Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ (Tuyên Lê)


Chương 48: Nói! Anh có phải chó không?

Nguyễn Khả Hạ muốn sắm sửa những thiết bị cần thiết cho căn hộ mới nhưng nếu xách theo Nguyên Bảo thì lại không tiện nên đưa con đến nhà ông nội Phó.

Cậu mua trước một cái giường trẻ em ship đến nhà mới, sau đó đến siêu thị mua mấy đồ dùng cần thiết hàng ngày.

Lúc thanh toán cậu mới phát hiện ra rất nhiều thứ như cốc nước, dép lê, ...... cậu đều lấy thành hai cái....

Lúc Nguyễn Khả Hạ đến tứ hợp viện đón Nguyên Bảo, Phó Viễn Sâm nói, "Tiểu Nguyễn, ngồi xuống chơi ván cờ với ông đi."

Kỹ thuật đánh cờ của Nguyễn Khả Hạ cũng gọi là tàm tạm, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ của ông nội Phó. Lần trước ngồi đánh với ông thì ván nào cũng gục trong một nốt nhạc.

Nhưng lần này, hai người họ đánh một ván cờ rất lâu chưa xong. Nguyễn Khả Hạ cảm thấy hình như ông nội đang nhường mình.

Phó Viễn Sâm: "Hai con kết hôn chắc cũng được hơn một năm rồi nhỉ."

Nguyễn Khả Hạ chột dạ, sao đột nhiên ông nội lại hỏi cái này thế, "Vâng ạ, gần được hai năm rồi."

Phó Viễn Sâm không nói gì.

Mãi một lúc sau ông mới chậm rãi nói, "Đứa nhóc Phó Hàn Xuyên này có nhiều khuyết điểm lắm, không biết nói chuyện, không biết quan tâm người khác...... Có con tình nguyện ở bên nó, ông vui lắm."

Nguyễn Khả Hạ bất an trong lòng, vội nói, "Không đâu ạ. Ông nội đừng nói thế. Phó Hàn Xuyên toàn chăm sóc con thôi."

Phó Viễn Sâm cười, trong nụ cười ấy còn ẩn một chút đau lòng, "Thực ra đứa nhóc này số khổ, nhưng bây giờ có con với Nguyên Bảo thì ông yên tâm rồi."

"...... Ông yên tâm, tụi con sống với nhau rất tốt."

Nguyễn Khả Hạ bế Nguyên Bảo đi, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.

Cậu cứ cảm thấy hình như ông nội biết hết mọi chuyện, cuộc trò chuyện hôm nay như là đang khuyên cậu đừng rời xa Phó Hàn Xuyên.

Nhưng đây là suy nghĩ của ông nội, Nguyễn Khả Hạ không chắc Phó Hàn Xuyên nghĩ thế nào. Lỡ như Phó Hàn Xuyên không hề cần cậu thì sao?

Nguyễn Khả Hạ quyết định đợi thêm một đêm nữa. Nếu Phó Hàn Xuyên vẫn không quay lại...... thì cậu không đợi nữa.

--------------------------------------------

Phó Hàn Xuyên vùi đầu vào công việc giấy tờ với bên nhà cung cấp vật liệu, bận đến mức chân không chạm đất. Mãi mới có thể gọi là tạm giải quyết ổn thỏa, đến khi ký kết xong hợp đồng mới yên tâm.

Anh phải đáp chuyến bay sớm nhất để về nước, CEO bên chi nhánh nói, "Đã muộn thế này rồi, chủ tịch nên nghỉ ngơi một đêm đã rồi hẵng về."

Phó Hàn Xuyên nói, "Trong nhà còn có việc." Đi máy bay phải mất 12 tiếng đồng hồ, về nước cũng đã sang ngày hôm sau rồi. Anh không thể trì hoãn thêm được nữa.

Đến sân bay, Phó Hàn Xuyên nói với thư ký, "Lăng Thu, đặt giúp tôi một nhà hàng."

Lăng Thu hiểu ý tức thì, "Bao trọn ạ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...