Chương 1: Đâm vào thật sâu, rút ra một tí
Nguyễn Khả Hạ nằm mơ thấy mình đang ôm cái gì đó.
Lại còn có hơi thở ấm nóng đang phả lên mặt của mình.
Cậu sờ lên sờ xuống thứ ở trong vòng tay mình. Sờ mấy phát.
Ờm.... Một cảm giác rất là đê mê, hình như là......
Nguyễn Khả Hạ sợ đến hồn phách lên mây.
Hình như là một người.
Cậu mở vội mắt ra, trước mặt là một người đàn ông cao to, đang bị hai tay cậu ôm ghì lấy, lưng đang dựa vào cửa.
Hai người đang trong cái tư thế kabedon.
Mà kẻ làm tư thế đấy lại chính là cậu.
Người trước mắt rất cao, còn cao hơn cả cậu nữa, siêu cấp đẹp trai, hai gò má hiện lên một màu đỏ hơi không bình thường.
"Phiền cậu bỏ tay ra, đi ra." Người đàn ông này mở miệng nói, giọng trầm thấp có chút khàn, dường như đang cực lực kiềm chế gì đó.
"Hở?" Đầu Nguyễn Khả Hạ vẫn còn đang ong ong, cậu nhìn một vòng xung quanh, vẫn chưa thể nắm rõ được tình hình hiện tại.
Tối qua cậu vừa mới nhận được giải "Tác phẩm âm nhạc xuất sắc nhất thường niên", đi ăn mừng chè chén với bạn bè trong công ty đến nửa đêm mới tan, về nhà cái là lăn quay ra ngủ luôn.
Tại sao vừa mở mắt ra đã thấy mình ở khách sạn, lại còn đang hạ thủ với một người xa lạ.
Cái này không hợp lý tý nào nha.
Hay là đang mơ nhỉ?
Nguyễn Khả Hạ nhìn người đàn ông kia, hỏi, "Anh là ai?"
"Cậu không biết tôi là ai?"
Mắt của người kia tối sầm xuống, hơi thở gấp gáp, lời nói đầy sự trào phúng.
Nguyễn Khả Hạ lắc đầu, "Thế mới hỏi anh là ai?"
"Phó Hàn Xuyên." Người đàn ông không kiên nhẫn, "Có thể buông tôi ra được chưa?"
Anh uống phải rượu có cho thêm thuốc, tên nhóc này chủ động theo anh đi vào.
Phó Hàn Xuyên có thể đoán được đại khái mục đích của kẻ chủ động chui vào vòng tay anh này. Anh muốn đẩy ra, nhưng cơ thể không chịu nghe lời.
Anh đã cực lực không làm gì cậu rồi.
Nguyễn Khả Hạ nghĩ ngợi, Phó Hàn Xuyên?
Chưa nghe thấy bao giờ á!
Cậu nhíu mày ngẫm nghĩ, đột nhiên mắt sáng lên dùng đầu đập vào cửa một phát.
Quả nhiên đang nằm mơ!
Phó Hàn Xuyên không phải là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết "Quyến luyến không thể chia xa" mà cậu đọc mấy hôm trước sao?
Không phải là từ ngữ miêu tả rất chi là nghèo nàn qua loa, nào là lông mày tựa kiếm, mắt sáng tựa sao, mặt mũi lạnh lùng nghiêm nghị,...... Sao thành thể 5D lại đẹp trai thế này!
Trùng hợp là, "Quyến luyến không thể chia xa" cũng có một kẻ bố láo mất dạy, cũng tên là Nguyễn Khả Hạ.
Dựa theo trạng thái không được bình thường của Phó Hàn Xuyên thì e là đến đoạn "Phó Hàn Xuyên bị kẻ khác hạ thuốc, Nguyễn Khả Hạ nhân cơ hội lẻn vào, mưu đồ phá hoại hôn ước của hắn với nam chính thụ".
Bạn thấy sao?