🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 96: Chương 96

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

 

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...