🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: Chương 87

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

 

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...