🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 82: Chương 82

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

 

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...