🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 75: Chương 75

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

 

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.

Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.

Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.

Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.

Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”

“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.

Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”

Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.

Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.

Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:

“Cậu không sao thật chứ?”

Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.

Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...