🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 72: Chương 72

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

 

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Tạ Linh Âm cười như bà mẹ nhìn con, trông còn vui hơn cả Mạnh Đường.

“Chúc mừng nhé.” Cô nàng nhìn Ngụy Xuyên, “Khi nào mời phòng bọn tôi đi ăn cơm đây?”

Ngụy Xuyên cười gượng: “Để khi nào rảnh nhé.”

Tạ Linh Âm: “Vậy tôi đợi đấy.”

Hứa Hạc Thanh kéo Tạ Linh Âm một cái: “Hay là hai chúng ta mời trước đi.”

“Được.”

Hứa Hạc Thanh muốn quay về chia sẻ tin vui với bạn cùng phòng, ý nghĩ vừa nảy ra thì Lương Hành gọi điện tới.

Cậu ta chất vấn trong điện thoại: “Hai người sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?”

Hứa Hạc Thanh nói: “Ngụy Xuyên của cậu đang tỏ tình, tôi đứng xem một chút.”

“Đừng… ” Tay Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa ra đồng thời cứng đờ giữa không trung.

Hứa Hạc Thanh hồ nghi làm khẩu hình miệng: “Sao thế?”

Ngụy Xuyên sống không còn gì luyến tiếc, lắc lắc đầu.

Giây tiếp theo, Lương Hành hét trong điện thoại: “Vãi chưởng, tỏ tình không rủ bọn tôi? Tôi ngay cả làm đội cổ vũ cũng không xứng sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...