🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 65: Chương 65

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

 

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Điện thoại reo lên, Mạnh Đường bật sáng màn hình, Ngụy Xuyên gửi tên khách sạn tới.

“Tùng Vân Sơn Trang.” Mạnh Đường đọc lên, quay sang hỏi thổ địa Dương Khả, “Là chỗ nào thế?”

Giọng điệu Dương Khả mang chút vẻ trêu đùa: “Chỗ người giàu hay lui tới.”

“Vậy tối mai Ngụy Xuyên tốn kém rồi.” Tạ Linh Âm ngẩng đầu khỏi bàn máy tính, nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt “có cậu thật tốt”.

Thạch Lam dang tay: “Người ta còn đặc biệt dặn dò, không cần tặng quà, làm tớ ngại quá, thế là đi ăn chực uống chực à?”

“Có khả năng người ta chẳng thiếu gì cả.” Dương Khả nói, “Mấy đứa mình góp tiền mua quà chắc cũng chẳng đắt bằng một đôi giày của Ngụy Xuyên.”

So với người thường, điều kiện của họ cũng tạm được, nhưng so với Ngụy Xuyên thì không với tới đầu gối người ta.

Tạ Linh Âm nháy mắt với hai người kia: “Chẳng phải chúng ta có Mạnh Đường sao, quà của cậu ấy còn hơn bất cứ thứ gì.”

Ngụy Xuyên đặc biệt dặn không cần tặng quà, chắc chắn là sợ Tạ Linh Âm tốn kém, tiếc là họ đều không hiểu.

Thạch Lam và Dương Khả đồng thanh, kéo dài giọng “ồ” lên một tiếng.

Sao lại lôi cô vào? Mạnh Đường đóng hộp gỗ lại, quay mặt lại đầy vẻ nghi hoặc: “Hai cậu hùa theo cái gì đấy?”

Sợ không được ăn chực uống chực, Dương Khả và Thạch Lam giả ngu: “Có hùa gì đâu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...