🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 250: Chương 250

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

 

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...