🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 249: Chương 249

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

 

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...