🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 245: Chương 245

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

 

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...