🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 236: Chương 236

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

 

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Mạnh Đường thong dong đi một mình phía trước, Ngụy Xuyên tay xách nách mang đi theo phía sau, mắt dán chặt vào cô, miệng liên tục nhắc nhở: “Em đi chậm thôi.”

“Biết rồi mà.” Mạnh Đường trả lời qua loa cho có lệ.

Dì Phương từ trong nhà bước ra, nắm lấy cánh tay Mạnh Đường nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Ừm, béo lên một chút rồi.”

Nếu là bình thường dì Phương đã sớm đỡ lấy đồ trên tay Ngụy Xuyên rồi, nhưng hôm nay sự chú ý đều dồn cả vào Mạnh Đường.

Có dì Phương ở đây, Ngụy Xuyên yên tâm rồi, tự mình xách đồ vào sân.

Mạnh Đường khoác tay dì Phương, vừa đi vừa nói chuyện: “Cả ngày ngoài ăn ra thì là ngủ, có thể không béo sao ạ?”

“Tôi thấy rất tốt mà.” Dì Phương nói, “Tiểu Ngụy chăm sóc cô cũng không tồi.”

Mạnh Đường cười: “Anh ấy mà biết chăm sóc người khác á, cả ngày chỉ biết làm phiền người ta, bám dính như keo ấy.”

Dì Phương tặc lưỡi: “Bám dính chứng tỏ cậu ấy để tâm đến cô, không bám nữa thì cô lại bắt đầu lo âu cho xem.”

“Ai lo âu chứ, rõ ràng là anh ấy phiền.”

“Anh phiền chỗ nào?” Ngụy Xuyên đặt đồ xuống quay lại đón cô, nghe được câu này liền phản bác ngay.

“Tiểu Đường ngại đấy, sao có thể thực sự thấy cậu phiền được.” Dì Phương vội vàng đỡ lời cho Mạnh Đường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...