🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 214: Chương 214

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

 

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Nhà họ Mạnh, phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân gõ bàn, nhắc nhở Mạnh Đường: “Ăn cơm mà ngẩn người gì thế?”

Mạnh Đường hoàn hồn, buột miệng nói: “Ngụy Xuyên năm nay có thể hơi bận ạ.”

“Ông cũng đâu phải ngày đầu tiên biết nó bận.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Sao tự nhiên cháu lại nói cái này?”

Mạnh Đường đặt đũa xuống, kể lại chuyện Sở Nhân vừa gọi điện cho cô.

“Ý của hai bác ấy là mọi thứ cứ theo kế hoạch, nhưng Ngụy Xuyên không có nhà, theo kế hoạch kiểu gì ạ?”

Mạnh Ngộ Xuân bật cười: “Ông còn tưởng chuyện gì, nếu là trước đây, ngày quan trọng nó không có mặt đúng là phải bị đòn, nhưng thời đại khác rồi, chỉ cần người nhà nó có thành ý, nó có mặt hay không cũng không sao.”

Mạnh Đường: “… Còn có thể như thế ạ? Không phải lúc kết hôn cũng không có mặt chứ?”

“Con bé này.” Dì Phương không nhịn được cười, “Kết hôn sao có thể không có mặt? Vậy cháu kết hôn với ai?”

“Chuyện dạm ngõ này cậu ấy không có mặt không thành vấn đề, chuyện này vốn là do người lớn trong nhà cậu ấy lo liệu, hai đứa chẳng chen vào được câu nào đâu.”

“Trước mắt Tiểu Ngụy bận rộn như vậy, tết cũng chỉ có hai ngày nghỉ, lùi sang năm sau năm sau nữa cũng thế cả thôi.”

“Tôi thấy định sớm chả có gì xấu.”

Mỗi người một câu, Mạnh Đường cứ thế bị thuyết phục.

Nhà họ Ngụy dự định đến thăm vào đúng sinh nhật Ngụy Xuyên.

Ngụy Tư Nguyên về nhà nhìn tủ quà đầy ắp liền ngẩn người.

Sở Nhân cạn lời hỏi: “Con nhìn cái gì đấy?”

“Đồ ít thế này thôi ạ?” Ngụy Tư Nguyên cạn lời phàn nàn.

Sở Nhân tặc lưỡi một tiếng: “Đây là hai nhà đã thương lượng rồi, ông cụ đặc biệt dặn dò phải khiêm tốn, hơn nữa, chỗ thuốc lá rượu trà, thuốc bổ quý hiếm mẹ chuẩn bị này, có cái còn không mua được đâu, quan trọng nhất là sính lễ biết không.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...