🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 207: Chương 207

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

 

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Ngụy Xuyên nhìn căn nhà trống hoác, cả người ngơ ngác vài vòng.

Sau khi hoàn hồn, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại, bên phía Mạnh Đường đổ chuông mấy hồi mới bắt máy.

“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng điệu mang theo chút lấy lòng và thăm dò cẩn thận.

Cũng không chào anh một tiếng đã chạy mất, xem ra giận không nhẹ.

Mạnh Đường nói: “Về trường rồi.”

Ngụy Xuyên thực sự tức cười, nhưng cũng không quên quan tâm: “Đã ăn sáng chưa?”

Trái tim Mạnh Đường cũng không phải làm bằng đá, nghe thấy lời quan tâm của anh, thái độ cũng mềm xuống: “Vừa đến căng tin lấy cơm.”

“… Còn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường trả lời: “Tự nhiên tỉnh thôi.”

Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay có việc à?”

Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có sức làm, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”

Thời gian còn lại thì giết thời gian trong ký túc xá.

“Được, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, còn phải huấn luyện.”

Hôm nay vốn dĩ cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua gấp gáp “hành sự” không nói rõ với Mạnh Đường mới dẫn đến việc cô sáng sớm tinh mơ đã chạy mất.

Nghĩ thông suốt mấu chốt, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.

Mạnh Đường ừ một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”

Mỗi lần cúp điện thoại Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.

Sau khi Mạnh Đường cúp máy, vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, cô lấy điện thoại, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.

Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: Ngoan, ăn cơm cho giỏi.

Mạnh Đường cười cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.

Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm một cái: “Trời, cuối cùng cậu cũng về rồi, cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...