🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 194: Chương 194

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

 

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Mạnh Đường đỏ mặt qua cửa kiểm tra an ninh, lúc đợi soát vé vào ga còn bị Đàm Hi trêu chọc một hồi.

Mạnh Đường nhét đồ ăn vặt Ngụy Xuyên mua cho cô ấy mới bịt được miệng.

Hai tiếng sau hai người đến Đông Lộc.

Hôm nay không thể đi đâu được rồi, Đàm Hi đưa Mạnh Đường đến khách sạn.

Đàm Hi là người Đông Lộc, cô ấy và Mạnh Đường có chút giống nhau, tay nghề cũng là gia truyền.

Chỉ là anh cả cô ấy không có hứng thú với điêu khắc gỗ, mà trong nhà lại không cho con gái học, dẫn đến việc lúc cô ấy học đã mười mấy tuổi rồi.

Kỹ nghệ tất nhiên không bằng Mạnh Đường, nhưng tâm huyết khắc khổ thì không thiếu chút nào.

Vốn tưởng mình có chút thiên phú, đến đại học Z gặp Mạnh Đường, lần nào cũng bị làm cho vỡ mộng.

“Cậu thật sự không về nhà với tớ à?” Đàm Hi vẫn có chút không thoải mái, “Cậu đã đến rồi mà còn ở khách sạn, cứ như tớ không đủ nghĩa khí vậy.”

“Đừng có bày trò này.” Mạnh Đường vội ngăn cô ấy lại, “Cậu không hiểu tớ à? Nếu đến nhà cậu ở tớ sẽ rất gượng gạo, cứ ở khách sạn thoải mái hơn.”

Đàm Hi có chút lo lắng: “Tớ không yên tâm để cậu ở khách sạn một mình mà, hay là tớ ở cùng cậu nhé?”

Vừa dứt lời, điện thoại Mạnh Đường vang lên.

Thấy là Ngụy Xuyên, cô nói với Đàm Hi: “Tớ nghe điện thoại chút.”

Đàm Hi: “Cứ tự nhiên.”

Mạnh Đường nghe điện thoại, Ngụy Xuyên vào đề hỏi luôn: “Anh quên chưa hỏi em, em ở khách sạn nào?”

“Tìm một khách sạn ngay gần nhà Đàm Hi thôi.” Mạnh Đường nói tên khách sạn ra.

“Nhà cô ấy ở đâu?” Ngụy Xuyên hỏi.

Mạnh Đường bật loa ngoài, ra hiệu cho Đàm Hi nói với anh, Đàm Hi báo địa chỉ.

Ngụy Xuyên nói trong điện thoại: “Đợi anh một chút.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...