🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 175: Chương 175

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

 

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.

Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.

r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.

Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”

Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”

Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”

Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”

Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.

Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”

Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”

“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”

“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”

Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”

Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”

“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”

Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”

Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.

Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...