🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 172: Chương 172

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

 

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Mạnh Đường không biết Ngụy Xuyên đã đi chưa, cũng không dám lau nước mắt.

Mãi đến khi vào một quán hoành thánh cô mới thở hắt ra một hơi.

Nhân viên hỏi cô ăn gì, Mạnh Đường cúi đầu gọi một bát hoành thánh nhân rau.

Thực ra cô chẳng có khẩu vị gì, nhưng Ngụy Xuyên muốn cô chụp ảnh lại.

Cô ngồi xuống một góc bàn ăn, đợi hoành thánh được bưng lên, cô chụp một tấm ảnh gửi cho Ngụy Xuyên.

Giữ vững nguyên tắc không lãng phí, Mạnh Đường ăn hết sạch bát hoành thánh.

Ngồi dưới lầu bình ổn cảm xúc rất lâu cô mới về ký túc xá.

Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu về rồi à?”

Mạnh Đường mím môi, nhìn thấy chăn và ga giường của mình được gấp gọn gàng, nói lời cảm ơn với Tạ Linh Âm.

Tạ Linh Âm cau mày: “Sao cứ khách sáo cảm ơn thế, trông cậu có vẻ không ổn lắm? Đi vội vội vàng vàng, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”

Mạnh Đường quay đầu nhìn lại, hỏi: “Thạch Lam và Dương Khả chưa về à?”

Tạ Linh Âm nói: “Hai cậu ấy đi dạo phố rồi, tớ với Hứa Hạc Thanh ăn cơm xong vừa mới về. Tớ nghe anh ấy nói Ngụy Xuyên cùng cậu về nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chuyện của Mạnh Hoài Chương, Mạnh Đường đã kể với Tạ Linh Âm rồi.

Nhưng cô cũng không biết phải mở lời thế nào, chỉ là Tạ Linh Âm vừa quan tâm, cô vẫn không kìm được mà cay sống mũi.

Mạnh Đường nhíu mày, trong mắt đẫm lệ, nói với Tạ Linh Âm: “Tớ cũng không biết phải nói thế nào.”

Tạ Linh Âm giật mình, lấy khăn giấy đưa cho cô: “Sao thế? Kể tớ nghe xem.”

Mạnh Đường bị Tạ Linh Âm ấn ngồi xuống ghế, ngửa đầu lau nước mắt.

Cô không kể chi tiết chuyện Mạnh Hoài Chương, chỉ nói vì ông ấy, cô và Ngụy Xuyên có thể sẽ phải chia tay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...