🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 169: Chương 169

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

 

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Mạnh Đường không biết lái xe, để Ngụy Xuyên lái một mình bốn tiếng cô lại không yên tâm, hai tiếng sau cô khuyên Ngụy Xuyên vào trạm dừng nghỉ một lát.

Dừng xe xong, Ngụy Xuyên nghiêng đầu: “Em không vội à?”

Mạnh Đường lắc đầu, cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ đã 11 giờ đêm, nếu tiếp tục lái, khoảng 2 giờ sáng mới về đến nhà.

Giờ này chuột cũng ngủ rồi, về đến nhà cũng không thể giải quyết vấn đề ngay được, còn làm ông nội thức giấc.

Mạnh Đường quay mặt đi, nói với Ngụy Xuyên: “Anh nghỉ một lát đi, không cần vội, về sớm quá lại phải gọi dì Phương dậy mở cửa.”

Ngụy Xuyên tháo dây an toàn, hạ thấp ghế của cô xuống, bản thân cũng hạ thấp ghế nằm xuống.

Trong xe không có chút ánh sáng nào, chỉ có thể dựa vào ánh đèn bên đường hắt vào một chút.

Nửa người trên của hai người ẩn trong bóng tối lờ mờ, nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Mạnh Đường nghiêng người, kê tay dưới mặt, hỏi: “Người nhà anh nói gì với anh vậy?”

Ngụy Xuyên kéo tay cô qua, thì thầm: “Bất kể nói gì chúng ta cũng sẽ không tách rời, trước tiên giải quyết xong chuyện của bố em đã, được không?”

Mạnh Đường như không nghe hiểu, vẫn hỏi: “Bắt anh chia tay đúng không?”

Ngụy Xuyên cảm thấy hô hấp cũng có chút khó khăn, anh siết chặt tay Mạnh Đường, nói: “Chúng ta sẽ không chia tay.”

Mạnh Đường không lên tiếng, cũng may ánh đèn không chiếu tới mặt cô, nếu không vẻ mặt đầy khó xử sẽ bị Ngụy Xuyên nhìn thấy hết.

Cô nắm chặt tay, muốn rút khỏi tay Ngụy Xuyên, nào ngờ Ngụy Xuyên nắm chặt không buông.

Anh nhíu mày: “Em định làm gì?”

Mạnh Đường nói: “Em nghỉ một lát, nắm tay thế này hơi mỏi, cứ lơ lửng ấy.”

Ngụy Xuyên buông tay, lẳng lặng nhìn cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...