🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 167: Chương 167

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.

“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.

Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.

Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.

“Ngụy Xuyên!”

Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”

Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.

Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.

Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.

Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.

“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”

Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”

“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”

Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”

Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”

Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.

Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”

Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.

Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.

Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.

Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...