🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 144: Chương 144

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

 

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Ngụy Xuyên vừa kết thúc buổi tập, tranh thủ lúc trị liệu vật lý gọi cho Mạnh Đường.

Anh vác cơ thể mệt mỏi rã rời, giọng nói ỉu xìu hỏi Mạnh Đường: “Đang làm gì thế?”

Mạnh Đường khép chân lại, co người trên ghế, trả lời anh: “Vừa tắm xong, đang xem trang chủ CUBAL.”

Ngụy Xuyên hỏi: “Cái đó có gì mà xem?”

Mạnh Đường nói: “Xem lịch thi đấu chứ sao, sao anh có thời gian gọi cho em thế?”

“Sao cảm giác giọng điệu của em oán trách thế nhỉ.” Ngụy Xuyên khôi phục chút sức sống, “Nhớ anh rồi à?”

“Không có.” Mạnh Đường khẩu thị tâm phi, “Nghe anh có vẻ mệt lắm.”

“Ừ.” Ngụy Xuyên chán đời đáp lại, “Hôm nay đúng là tập đến chết đi sống lại, chủ yếu là thành viên mắc lỗi, cả đội chịu phạt.”

Mạnh Đường: “Thế các anh xong chưa?”

Ngụy Xuyên: “Xong rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ.”

Mạnh Đường liếc nhìn thời gian, nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh đi ngủ đi.”

“Đợi đã.” Ngụy Xuyên ngăn cô cúp máy, “Không phải tháng 7 đi Hồng Kông sao? Lúc đó là mùa cao điểm, bây giờ em gửi thông tin giấy tờ liên quan qua đây, anh nhờ người mua vé, bao gồm cả mấy khách sạn tốt cũng phải đặt trước giữ phòng.”

“Ơ…” Mạnh Đường khựng lại, “Thế anh định đặt loại phòng gì?”

Ngụy Xuyên không cần suy nghĩ: “Phòng suite chứ sao.”

Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, phòng suite tốt, không chỉ có một phòng ngủ.

“Được, vậy giờ em gửi cho anh.”

“Ừ, em cũng đừng ngủ muộn quá, ngủ ngon.”

“Được, ngủ ngon.”

Mạnh Đường cúp điện thoại, gửi hết thông tin giấy tờ của mình qua.

Thạch Lam và Dương Khả từ bên ngoài vào ký túc xá, ồn ào làm cửa kêu rầm rầm.

Mạnh Đường theo bản năng liếc nhìn, thấy sắc mặt hai người không đúng, liền hỏi: “Hai cậu sao thế?”

Thạch Lam ném túi lên bàn, hỏi Mạnh Đường: “Trước đây cậu từng ngồi một chiếc xe thể thao màu đỏ đúng không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...