🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: Chương 134

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

 

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Mạnh Đường thay quần áo, lại chậm rãi sấy khô mái tóc dài.

Đuôi tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm, dường như sấy mãi không khô.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên, trực tiếp mở loa ngoài, nói:

“Anh đợi em một chút, em đi tất đã.”

“Anh không vội.” Giọng nói của Ngụy Xuyên qua sóng điện thoại nghe trầm thấp và dịu dàng.

Mạnh Đường gạt tóc, đi tất vào, xỏ dép lê đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Dưới lầu không một bóng người, chỉ có bóng cây và ánh đèn đung đưa.

Ngụy Xuyên dựa vào cột đèn đường, mắt dán chặt vào cửa ký túc xá nữ.

Một lát sau, một chiếc bánh kem nhỏ thơm mềm bước ra.

Ngụy Xuyên nhìn đến ngây người.

Váy trắng tất trắng, tóc dài xõa tung, chiếc áo len dệt kim dáng dài màu kem bao bọc lấy Mạnh Đường.

Quả thực là “bạch nguyệt quang” hạ phàm, lòng bàn tay Ngụy Xuyên lướt qua ngực trái, như muốn che giấu điều gì đó mà mỉm cười với Mạnh Đường.

Mạnh Đường cũng nở một nụ cười với anh, sau đó đưa tay ra: “Mang gì cho em thế?”

Ngụy Xuyên không đưa đồ cho cô mà nắm lấy tay cô.

Mạnh Đường sững sờ, ngước mắt nhìn anh.

Ngụy Xuyên kéo cô về phía mình một chút, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt cô: “Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?”

Mạnh Đường do dự hai giây rồi gật gật đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...