🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 131: Chương 131

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

 

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Chưa từng có ai nói cho Mạnh Đường biết, đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến cô phải biểu hiện như thế nào.

Giờ phút này cô đứng sững như khúc gỗ.

Trò chơi vụng về kia hóa ra chẳng phải trò chơi mà chỉ là cái cớ để Ngụy Xuyên tỏ tình.

Sao cô lại ngốc thế này, một chút cũng không nhận ra.

Thấy người trước mặt đã ngẩn ra rồi, Ngụy Xuyên khom lưng, rũ mắt, thì thầm dỗ dành: “Sao thế?”

Mạnh Đường cắn môi, lắc lắc đầu.

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cô: “Lại đây.”

Mạnh Đường đặt tay vào tay anh, được anh dẫn từng bước đến trung tâm bãi đất mà ban nãy cô còn tưởng lầm là nơi người khác cầu hôn.

Một màn hình chiếu ngoài trời từ tối đen chuyển sang sáng rực, Ngụy Xuyên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại.

Khi khuôn mặt mình hiện lên màn hình, Mạnh Đường sững sờ.

Đoạn video đầu tiên được quay trên tàu cao tốc, là lúc Ngụy Xuyên hỏi cô có thích biển không, cô trả lời xong liền hỏi ngược lại một câu.

Lúc đó Ngụy Xuyên không trả lời, nhưng trong video lại quay cận cảnh khẩu hình miệng “Anh thích em”, rất rõ ràng.

Sau đó là cảnh đi thuyền, hoàng hôn, rồi đến bình minh, sau mỗi cảnh quay đều nối tiếp một câu “Anh thích em”.

Hơn nữa còn là nói ngay sau lưng cô một cách công khai, chỉ có điều không phát ra tiếng.

Mà tất cả những điều này cô không hề hay biết.

“Mạnh Đường.”

Một câu trong màn hình, một câu ngoài hiện thực, giọng nói của Ngụy Xuyên chồng chéo bên tai, Mạnh Đường theo bản năng quay đầu lại.

Ngụy Xuyên xoay nửa người, đi đến trước mặt cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói một câu rất nghiêm túc: “Anh thích em.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...