🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: Chương 129

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

 

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bờ biển lúc hơn 7 giờ sáng chẳng có chút bóng râm nào, ánh nắng chói chang, cũng may Mạnh Đường có đội mũ.

Ngụy Xuyên cầm máy ảnh đi theo sau, ống kính bám sát người cậu muốn quay.

Mạnh Đường quay đầu lại lọt vào ống kính, bật cười: “Sao cậu lại quay nữa thế?”

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Tôi quay cho cậu một đoạn, cậu đi từ xa lại phía tôi.”

Cậu đi lùi, Mạnh Đường dẫm lên dấu chân cậu đi theo, hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính của cậu.

Không nói câu nào, chỉ có nụ cười nhẹ nhàng.

Đi được một đoạn, Mạnh Đường chỉ vào bãi cát: “Cậu nhìn xem, nhiều vết ướt thế này, có phải cua bò qua không?”

Ngụy Xuyên thuận thế cúi đầu, thấy những đường vân tỏa ra, nói: “Có thể là con còng.”

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, giống như đứa trẻ tò mò khám phá sinh vật biển.

Đầu ngón tay chọc vào cát mịn, cô ngước mắt cười với Ngụy Xuyên: “Thoải mái quá.”

Qua ống kính, nghe tiếng sóng vỗ, Ngụy Xuyên một lần nữa nghe rõ nhịp tim của mình.

Cậu cũng ngồi xổm xuống, thu hết từng nụ cười cái nhíu mày của Mạnh Đường vào ống kính.

Tay Mạnh Đường dính cát, đột nhiên nảy sinh ý muốn trêu chọc, ngón tay búng một cái, cát văng lên mặt Ngụy Xuyên.

Cậu theo bản năng lùi lại nhắm mắt, cát mịn từ trán cậu trượt xuống sống mũi cao thẳng.

Khoảnh khắc ngửa đầu, đường nét cổ căng ra đầy sức sống. Mặt Mạnh Đường đỏ lên trong chốc lát, cúi đầu nghịch cát như để che giấu.

Chỉ là động tác rất máy móc, bốc một nắm rồi lại rải xuống.

Ngụy Xuyên ngừng quay, nói: “Tôi chơi với cậu một lát.”

“Chơi gì?”

“Cậu nhìn nhé.” Ngụy Xuyên đổi hướng, vẽ một hình trái tim trước mặt cô.

Mạnh Đường cười cười, vẽ một mũi tên xuyên qua trái tim cậu.

“Chọc vào tim tôi hả?” Ngụy Xuyên vẽ một người nhỏ xíu ở đầu trên mũi tên, cắm thêm đôi cánh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...