🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 121: Chương 121

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

 

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Trong phòng ngủ chỉ có một dải đèn mờ ảo ở đầu giường, Mạnh Đường dụi mắt hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Ngủ một đêm, lại bị gọi dậy sớm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, tốc độ nói cũng chậm rãi, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

Ngụy Xuyên giơ tay lên nhìn đồng hồ: “6 giờ 10 rồi.”

“Được rồi.” Mạnh Đường khó khăn rời khỏi vai cậu, “Cậu ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Cô ngửa đầu, mắt chỉ mở một khe nhỏ, Ngụy Xuyên dịu dàng nói: “Hay là đổi vé nhé?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không đổi nữa.”

Ngụy Xuyên bất lực nói: “Vậy tôi ra ngoài đây, cậu thay đi.”

“Ừm.”

Ngụy Xuyên ngẩn ngơ bước ra khỏi phòng Mạnh Đường, đứng ở cửa cứ xoa cổ mãi.

Đáng sợ là, mùi hương gỗ thanh ngọt kia xoa thế nào cũng không hết, giống như đã ngấm vào tận xương tủy cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.

Mạnh Đường cô ấy… có phải bắt đầu thích cậu rồi không?

Hôm qua còn chủ động hôn má cậu, hại cậu nửa đêm không ngủ được, sáng nay lại thêm màn này nữa, cậu thực sự không đỡ nổi.

Mạnh Đường thay xong quần áo, xõa tóc bước ra khỏi phòng, cửa vừa mở, cô giật mình khi thấy Ngụy Xuyên chặn ở cửa.

“Cậu đứng đây mãi làm gì thế?”

“Đợi cậu.”

“Cậu rửa mặt chưa?” Mạnh Đường nhăn mặt hỏi.

Ngụy Xuyên gật đầu: “Rồi.”

“Vậy tôi cũng đi rửa mặt đây.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...