🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 120: Chương 120

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

 

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Mạnh Đường thực sự không đi nổi nữa, đôi chân đã mất cảm giác.

Cô cùng nghệ nhân già ngồi nghỉ trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, hóng gió chiều.

Thấy họ nghỉ, những người khác cũng dừng lại, không thể bỏ người lại được.

Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân: “Anh dìu bác xuống núi trước đi, Ngụy Xuyên lên đón tôi, tôi không về khách sạn cùng xe của đoàn đâu.”

Mọi người đều biết chàng trai buổi sáng là bạn trai cô nên không ai có ý kiến gì.

Lý Hàn Tân quay đầu nhìn cô, khóe mắt Mạnh Đường nhận ra nhưng coi như không biết.

“Một mình em được thật chứ?” Nhiếp ảnh gia không yên tâm, “Em cứ đi từ từ sau chúng tôi, gặp bạn trai em rồi thì chúng ta hẵng tách ra.”

Mạnh Đường không muốn họ lo lắng, lại đứng dậy nói: “Vậy đi từ từ thôi ạ.”

Đi được hơn 10 phút, một bóng trắng đột nhiên lao vút lên.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Nhanh thế?”

Ngụy Xuyên thở hổn hển, dừng lại bên cạnh cô: “Cũng không thể… để cậu đợi lâu quá được.”

“Mạnh Đường, vậy bọn anh xuống núi trước đây.”

Mạnh Đường vẫy tay chào họ, chậm rãi chống gậy ngồi xuống bậc thềm, lí nhí: “Mệt chết đi được.”

Mệt là thật, làm nũng cũng là thật.

Ngụy Xuyên ngồi xuống bậc thềm thấp hơn cô hai bậc, nói: “Duỗi chân ra đây, tôi xoa bóp cho.”

Mạnh Đường chớp đôi mắt to nhìn cậu.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Duỗi ra đây nào, không thì mai cậu không đi nổi đâu, ngày nào tôi cũng tập luyện vật lý trị liệu, cậu còn không tin tôi à?”

Mạnh Đường duỗi chân ra.

Ngụy Xuyên một tay đỡ cổ chân cô, một tay nắm lấy bắp chân cô, từ dưới lên trên, dùng phần thịt ngón tay nhào nặn như vắt khăn mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...