🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 118: Chương 118

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

 

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Đối với lời của Mạnh Đường, Ngụy Xuyên không mảy may nghi ngờ, cậu cảm thấy cứ làm theo là được.

Hơn nữa Mạnh Đường chủ động tìm cậu, chuyện này quan trọng hơn.

Cậu cười ngây ngô một tiếng: “Tôi còn định mai rảnh mới đi tìm cậu, không ngờ cậu lại tìm tôi trước.”

Thật sự quá bất ngờ.

Điều này có phải đại biểu cho việc, vị trí của cậu trong lòng Mạnh Đường ngày càng quan trọng hơn không?

Mạnh Đường hừ một tiếng: “Linh Âm bảo giao tiếp rất quan trọng, tôi cũng không muốn mang tâm sự đi ngủ.”

“Tôi không có ý chọc cậu giận đâu.” Ngụy Xuyên nhìn cô với vẻ tủi thân.

“Tôi biết.”

Ngụy Xuyên kéo tay áo cô, nói: “Nhưng tôi nói chuyện Lý Hàn Tân thích cậu cho cậu biết, ông già sẽ không đánh tôi chứ?”

“Hơ… Ông nội đánh cậu?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười, “Hai người chẳng phải đã liên minh từ lâu rồi sao?”

“Cũng đúng.” Ngụy Xuyên khẽ cười, “Cậu nói xem tại sao lúc đầu ông già lại tìm tôi? Có phải chứng tỏ ông cực kỳ cực kỳ không ưa Lý Hàn Tân không?”

Mạnh Đường cong môi cười nhạt: “Ông nội không có nhiều ý kiến về Lý Hàn Tân đâu, ông nội chỉ mượn tay cậu để ngăn anh ta tiếp cận tôi thôi.”

“Hừ, ông già làm việc này cũng được đấy.” Trong lòng Ngụy Xuyên tạm thời tha thứ cho chuyện ông già muốn Mạnh Đường tốt nghiệp xong là kết hôn sinh con, “Nhưng tôi cũng tò mò lắm, theo lý mà nói, cậu cũng lớn rồi, trước đây chẳng phải hay có kiểu sư huynh cưới sư muội sao? Lý Hàn Tân dù gì cũng là học trò đắc ý của ông già, sao ông lại bài xích thế?”

Từ mũi Mạnh Đường phát ra tiếng thở dài mang theo nụ cười nhẹ: “Tôi đại khái biết tâm tư của ông nội.”

“Nhà tôi vốn neo người, ăn cái Tết cũng vắng vẻ, Lý Hàn Tân lại một thân một mình, ông nội đương nhiên không muốn tôi từ một nơi vắng vẻ lại đến một nơi vắng vẻ khác.”

“Ông nội thực ra rất thích náo nhiệt nhưng lại cô đơn cả đời, ông hy vọng tôi có thể sống náo nhiệt hơn một chút.”

“Thế chẳng phải đang nói tôi sao?” Ngụy Xuyên không biết xấu hổ tự nhận vơ, “Nhà tôi nhiều chị em, náo nhiệt lắm.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...