🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 115: Chương 115

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

 

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Màn mưa như vô số tấm rèm trắng mỏng manh, cắt đứt tầm nhìn ngay tại cửa lớn tòa nhà điêu khắc.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên bị ngăn cách trong góc tường hành lang, không gian nhỏ bé yên tĩnh tạo nên sự tương phản rõ rệt với cơn mưa xối xả không dứt.

Ngụy Xuyên không chớp mắt, như một con rối gỗ cứng đờ, chờ đợi sự dẫn dắt của cô.

Tiếng tim đập chấn động cùng một tần số, Mạnh Đường hơi hé môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu, nhất thời quên mất phải nói gì.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lại bị đôi môi hồng nhạt kia thu hút.

Tiếng mưa trắng xóa dồn dập, Ngụy Xuyên thấy hồi lâu cô không lên tiếng, dè dặt giục một câu: “Được không?”

Có thể suy nghĩ một chút, thử thích tôi không?

Nếu không phải bị thi đấu làm trễ nải thì cậu đã sớm cầu xin cô một cơ hội rồi, một cơ hội để Mạnh Đường cũng thích cậu.

Mạnh Đường mím môi, khẽ “ừm” một tiếng.

Nói xong chính mình lại xấu hổ, cô cắn môi quay đầu đi, miệng mím thành một đường thẳng.

“Không đau à?” Ngụy Xuyên theo bản năng đưa tay giải cứu môi dưới đang bị cô cắn chặt, lại bị môi trên che phủ.

Mạnh Đường lập tức buông ra, ánh mắt nhìn cậu lấp lánh như sao.

Đối mặt với người mình thích, Ngụy Xuyên chẳng có chút sức đề kháng nào, trong nháy mắt bị mê hoặc, máu dồn lên não.

Sau gáy như bị buộc một sợi xích vô hình, Mạnh Đường chỉ cần một ánh mắt, cậu tự động sán lại gần.

Mạnh Đường căng thẳng túm chặt túi xách, đầu nghiêng sang một bên, né tránh sự mất kiểm soát rơi xuống khóe môi.

Cả người Ngụy Xuyên như bị đóng đinh tại chỗ, cảm giác duy nhất chỉ còn lại hơi thở ấm nóng gần ngay gang tấc.

Cậu không nhìn rõ Mạnh Đường, trong hình bóng mờ ảo chỉ có hàng mi dày cong vút đang run rẩy.

Tim vừa tê vừa dại, Ngụy Xuyên l**m môi, đuổi theo hôn xuống.

Mạnh Đường nhắm chặt hai mắt, hơi thở cũng ngưng trệ trong giây lát.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...