🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 113: Chương 113

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

 

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Trong điện thoại, huấn luyện viên Hạ không nói rõ sự tình, chỉ mời Mạnh Đường qua đó một chuyến, bảo là liên quan đến Ngụy Xuyên.

Trực giác Mạnh Đường mách bảo có liên quan đến Ninh Hinh.

Đến khu vực nghỉ ngơi của nhà thi đấu, từ xa đã thấy huấn luyện viên Hạ đang đợi cô.

Mạnh Đường rảo bước nhanh hơn, tiến lên chào hỏi.

Huấn luyện viên Hạ cười đầy ngượng ngùng: “Ngại quá, làm phiền em rồi.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Em có thể hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không ạ?”

Huấn luyện viên Hạ tóm tắt lại sự việc cho Mạnh Đường nghe trong vài câu rời nói: “Chủ yếu là khuyên cậu ấy lấy thi đấu làm trọng, chuyện khác thi xong hẵng nói, chút chuyện nhỏ này cũng không đáng làm ầm ĩ.”

“Em hiểu rồi.” Mạnh Đường nói, “Thầy bảo cậu ấy ra đây đi ạ, em chỉ làm phiền mọi người mười phút thôi.”

Thật hiểu chuyện, huấn luyện viên Hạ thầm nghĩ, thảo nào Ngụy Xuyên thích đến thế.

“Em đợi một chút nhé.”

Huấn luyện viên Hạ quay đầu đi gọi Ngụy Xuyên.

Biết tin Mạnh Đường đến, Ngụy Xuyên có thoáng chốc nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Cậu sững sờ, nhìn huấn luyện viên Hạ: “Thầy bảo cô ấy đến ạ?”

“Mau đi đi.” Huấn luyện viên Hạ mất kiên nhẫn giục anh, “Cậu mà không gặp, giờ tôi bảo em ấy về luôn đấy.”

“Ai bảo không gặp.” Ngụy Xuyên vuốt lại mái tóc ngắn, ba chân bốn cẳng chạy đi, “Em đi ngay đây.”

“Thằng nhãi ranh.” Huấn luyện viên Hạ mắng với theo bóng lưng vô tình của cậu, sau đó hỏi Điền Duật, “Lát nữa nó thực sự có thể cười mà quay lại chứ?”

Điền Duật ra dấu “OK”: “Bao luôn.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...