🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 111: Chương 111

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

 

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Vòng hai vòng bảng, Đại học Z đấu với Đại học Bách khoa Trung Lục.

Hôm nay đến xem trực tiếp chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm, còn bạn cùng phòng của Ngụy Xuyên thì đến đủ cả.

Lương Hành ngồi cạnh Mạnh Đường, cười hì hì: “Nếu cậu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi tôi, Ngụy Xuyên đã dặn rồi tôi rồi.”

“Cảm ơn cậu.” Mạnh Đường cười cười, giọng hơi nghẹt mũi.

Luật cơ bản thì cô hiểu rồi, nhưng mấy thuật ngữ chuyên môn của bình luận viên thì cô chịu.

Thực ra người bình thường xem bóng, chỉ cần đội mình thích ghi điểm là được.

Mạnh Đường mở bình giữ nhiệt uống một ngụm, mấy hôm nay trời ấm lên, tối qua cô ham mát nên đạp chăn ra.

Sáng dậy cổ họng khó chịu là biết ngay sắp cảm, đầu cũng hơi đau.

Thực ra không khí sôi động ở hiện trường đối với Mạnh Đường mà nói là không phù hợp lắm.

Đẽo gỗ, mài dao, khắc nét… mười mấy năm tĩnh tâm đã sớm bén rễ nảy mầm trong cơ thể cô.

Nhưng cô đã hứa với Ngụy Xuyên sẽ đến xem mọi trận đấu của x6U4.

Ánh đèn pha rọi sáng từng ngóc ngách nhà thi đấu, hai đội bóng bước ra trong tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Là sân nhà, sức hút của Đại học Z thật sự quá khủng khiếp.

Ánh mắt Ngụy Xuyên lướt qua cờ cổ vũ, lại vô tình liếc nhìn Mạnh Đường.

Mạnh Đường hơi nghiêng đầu mỉm cười với cậu.

Tạ Linh Âm ngồi ngay cạnh Mạnh Đường, thu hết mọi thứ vào đáy mắt, cô nàng ghé sát tai Mạnh Đường nói:

“Cũng lạ thật, cậu ấy lúc nào cũng có thể nhìn thấy cậu ngay.”

Mạnh Đường đáp lại: “Chúng ta vẫn luôn ngồi ở khu vực này mà, cậu ấy nhìn thấy cũng bình thường thôi chứ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...