🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 108: Chương 108

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

 

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Khoảnh khắc Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường cậu cười nhe cả lợi.

Cậu chạy đến trước mặt Mạnh Đường, ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Mạnh Đường đưa áo cho cậu: “Trả cậu.”

Ngụy Xuyên nhận lấy, đột nhiên áp mu bàn tay lên trán cô: “Không bị cảm chứ?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Chỉ hơi ch** n**c mũi thôi.”

“Thế chẳng phải là cảm rồi sao.” Ngụy Xuyên cau mày, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng xót xa, “Hôm qua tôi quên khuấy mất không hỏi, cậu đợi ở cửa bao lâu?”

Mạnh Đường nói: “Không lâu đâu, tại tôi mệt quá thôi.”

Ngụy Xuyên: “Lần sau mệt quá thì về ngủ, chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính.”

“Biết rồi.” Mạnh Đường gật đầu.

Ngụy Xuyên hỏi: “Đã ăn cơm chưa đấy?”

Mạnh Đường khựng lại, lắc lắc đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...