🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 107: Chương 107

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

 

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Mạnh Đường co ro dưới chân cột, gục đầu ngủ cuộn tròn một chỗ.

Trông thì đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương.

Ngụy Xuyên bước tới, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, khẽ gọi: “Mạnh Đường? Dậy đi.”

Mạnh Đường cau mày đổi hướng, để lộ một nửa khuôn mặt.

“Không được ngủ ở ngoài này.” Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay cọ nhẹ lên má cô, “Mạnh Đường? Tỉnh lại đi nào.”

Mạnh Đường mơ màng mở mắt, phản ứng một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu, cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn còn chút ngẩn ngơ.

“Mình ngủ quên à?” Cô lẩm bẩm tự hỏi một câu.

Ngụy Xuyên nắm lấy tay cô xoa xoa, giọng điệu có chút trách móc: “Mới tháng 3 mà cậu đã ngủ ở đây, không sợ chết cóng à, đến sao không báo tôi một tiếng?”

Mạnh Đường nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt của hai người, chẳng mấy chốc, đầu ngón tay lạnh cóng đã được hơi ấm của cậu sưởi lại.

“Căn nhà tôi và Dương Khả ở trước đó là của chị cậu à?” Mạnh Đường chớp mắt, đi thẳng vào vấn đề.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...