🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 106: Chương 106

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

 

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

“Anh Xuyên, quay phim rồi.”

Cửa phòng thay đồ bị đẩy mạnh ra, tim Mạnh Đường ngừng đập một nhịp, cô từ từ quay mặt đi chỗ khác.

Ngụy Xuyên chống tay vào ghế đứng dậy, hai chân tê rần như bị điện giật.

Cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thầm mắng bản thân tự chủ quá kém.

Chưa theo đuổi lại được người ta mà đã nghĩ đến chuyện hôn rồi.

May mà Điền Duật đến kịp lúc.

Điền Duật cười hì hì bước vào: “Anh sao thế?”

Ngụy Xuyên đưa tay về phía cậu ta: “Đỡ cái coi, tê chân rồi.”

“Vãi, anh làm cái gì thế?” Điền Duật lẩm bẩm nhỏ một câu.

Ngụy Xuyên: “Cút, đi nhanh lên.”

Mạnh Đường cũng đứng dậy theo, đi ra phía biên sân tập.

Mấy cầu thủ vẫn còn đang đùa giỡn trên sân, nhiếp ảnh gia hô lên: “Tranh thủ thời gian nào, đừng chơi nữa, Ngụy Xuyên cậu quản lý chút đi.”

Ngụy Xuyên ném quả bóng rổ vào người Thiệu Nhất Minh: “Nghe thấy chưa, đừng có chơi nữa, chụp ảnh thôi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...