Chương 84: Quyển 2 - Chương 85
Sáng ngày hôm sau, Đinh Mật tỉnh dậy lấy điện thoại xem giờ – 9 rưỡi! Cô suýt nữa nhảy dựng lên! Cô hốt hoảng vội vàng mặc quần áo. Lục Thời Miễn đẩy cửa đi vào, nhướng mày: "Tỉnh rồi?"
Đinh Mật tức muốn chết, lườm anh: "Sao anh không gọi em!"
Đã nói 8 giờ nhất định phải gọi cô, vậy mà để muộn gần một tiếng rưỡi.
Lục Thời Miễn đi tới, vươn tay ra, Đinh Mật đánh anh một cái, khốn kiếp! Lục Thời Miễn nhếch môi nắm lấy tay cô, giải thích: "Bà bảo anh đừng gọi em."
Đinh Mật nhích đến mép giường, đi dép, lẩm bẩm oán trách: "Kể cả vậy thì anh cũng không thể làm thế, sẽ khiến em có vẻ rất vô phép tắc."
Lục Thời Miễn cười xì, vò tóc cô: "Không ai để ý vậy đâu, em nghĩ nhiều rồi."
Đinh Mật đẩy anh ra, Lục Thời Miễn lùi lại một bước, tựa vào tủ đồ cạnh giường, cúi đầu nhìn cô. Đinh Mật vuốt tóc đi ra đến cửa, bất chợt ngừng bước, quay đầu nhìn anh, lí nhí: "Anh đi ra với em..."
Cô gái dậy muộn ngại gặp mọi người.
Lục Thời Miễn nhìn cô, đùa giỡn: "Cầu xin anh đi."
Đinh Mật đỏ mặt, nhớ đến những lúc không thích hợp với thiếu nhi nào đó, anh rất thích nói như vậy, cô...không cầu xin!
Cô gái nhỏ quay lưng đẩy cửa đi ra.
Lục Thời Miễn cúi đầu mỉm cười, đứng thẳng dậy đi theo sau cô.
Bà ngoại và Tăng Du đã gói sủi cảo được một nửa, Đinh Mật ngượng ngùng đi tới, nhìn họ: "Bà, cô, xin lỗi cháu dậy muộn ạ...Cháu rửa tay xong sẽ ra gói cùng mọi người ngay."
Bà ngoại cười nheo mắt ngẩng đầu nhìn cô: "Bà bảo Tiểu Miễn đừng gọi cháu đó, mau đi rửa mặt đi, bữa sáng vẫn còn nóng đấy."
Đinh Mật cảm động. Lục Thời Miễn đứng sau ôm vai cô, kéo cô đi, cúi đầu nói: "Đi thôi."
Anh đưa cô vào nhà vệ sinh, nhàn nhã tựa người bên cửa.
Đinh Mật vẫn đang giận anh, vừa tức tối đánh răng, miệng đầy bọt, vừa lườm anh qua tấm gương. Lườm qua lườm lại, đối diện với đôi mắt ngậm cười của anh, cô lại không kìm được phì cười, nhổ bọt kem ra.
Tối, Lục Thời Miễn đưa Đinh Mật về căn hộ của mình.
Ba phòng ngủ hai phòng khách, trang trí ấm cúng, không giống phong cách của anh lắm, là kiểu mà cô thích. Căn hộ này được Lục Thời Miễn mua hồi năm nhất đại học, tính toán Đinh Mật tốt nghiệp xong sẽ chuyển đến đây, vậy nên lúc trang trí anh đã chọn phong cách cô thích. Chỉ không ngờ chưa đợi được đến khi tốt nghiệp, hai người đã chia tay.
Đinh Mật nhìn căn hộ là hiểu ngay, quay người ôm anh, ngẩng đầu nhìn anh: "Lục Thời Miễn."
"Ừm?"
"Phỏng vấn hôm đó anh nói em là gì của anh?"
Đinh Mật thẹn thùng cất tiếng. Dù sao chuyện kết hôn cô vẫn hy vọng là anh chủ động.
Lục Thời Miễn hiểu ra, nửa cười nửa không cúi đầu nhìn cô: "Gì cái gì?"
Đinh Mật biết anh cố tình trêu cô, tức giận lườm anh. Vờ vịt! Anh cứ vờ vịt đi!
Bình luận