🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 112: Quyển 2 - Chương 73

Tin tức và video về vụ kiện của Quang Ảnh với Chính Dương xôn xao trên mạng, trong các doanh nghiệp trên toàn quốc đã ký hợp đồng trước đó, hiện đã có doanh nghiệp tạm ngừng sử dụng CRM Vạn Khách.

Lục Thời Miễn bận sứt đầu mẻ trán, thứ Sáu phải bay đến Bắc Kinh đàm phán giữ lại hợp đồng đã ký, tiếp đó là phúc thẩm vụ án vào thứ Hai tuần sau.

Tối thứ Năm, Đinh Mật cùng anh sắp xếp hành lý, cô lấy hai bộ suit ra so sánh, hỏi anh: “Anh mang bộ nào?”

Thật ra Lục Thời Miễn không thích mặc suit lắm, trừ khi là trường hợp bắt buộc. Bình thường anh hay mặc blazer, thậm chí cuối tuần tăng ca anh còn khoác luôn áo thường đến công ty. Nhưng Đinh Mật thích anh mặc suit, nam tính quyến rũ, đẹp trai khó cưỡng.

Lục Thời Miễn ngoảnh đầu nhìn cô: “Tùy em.”

Tùy em thích.

Đinh Mật nở nụ cười, cô chọn bộ thủ công thuần đen, hợp với chiếc cà vạt cô mua tặng anh lần trước.

Lục Thời Miễn thấy cô dạt dào hào hứng, không nhịn được bật cười: “Anh đi hai ngày thôi, mang hai bộ quần áo là được rồi.”

Đinh Mật cất âu phục vào vali, bước đến ôm cổ anh, ngẩng đầu nhìn: “Chủ Nhật anh về có rảnh không?”

Lục Thời Miễn khom lưng phối hợp, rũ mắt nhìn cô: “Ừm, đi xem mèo?”

Đinh Mật cắn môi, nhìn sâu vào mắt anh, lí nhí: “Bùi Dịch đến Giang Châu, nói muốn cùng nhau ăn cơm…”

Lục Thời Miễn lạnh nhạt: “Thế nên?”

Đinh Mật càng bé tiếng hơn: “Em bảo đợi anh về sẽ cùng mời anh ấy một bữa, nói thế nào thì ngày trước anh ấy cũng từng giúp đỡ em rất nhiều…”

“Ha,” Lục Thời Miễn cười lạnh, vò mạnh tóc cô, “Nếu em không gạt anh, cần anh ta giúp hả?”

Đinh Mật đuối lý, một câu cũng không nói nổi.

Lặng im mấy giây, cô kiễng chân hôn anh.

Lục Thời Miễn đứng im không nhúc nhích, mặc cô hôn. Đinh Mật không được đáp lại, cuống lên, cắn nhẹ môi anh, Lục Thời Miễn bị đau, nheo mắt nhìn cô, lập tức ôm cô trở người, đè cô lên tủ quần áo, hôn mãnh liệt.

Đinh Mật nghẹn thở, chật vật đẩy anh.

Rất lâu sau, Lục Thời Miễn thấy cô ngạt đỏ cả mặt mới buông môi cô ra.

“Như vậy đã đòi dỗ anh?”

Giọng đàn ông trầm thấp từ tính, Đinh Mật nghe mà bủn rủn, nếu anh đi làm diễn viên lồng tiếng, tuyệt đối có hàng loạt cô gái si mê theo đuổi. Cô vẫn ôm cổ anh, đỏ mặt ngẩng đầu: “Không thì sao?”

Lục Thời Miễn liếc cô, cười xì: “Không hiểu thật?”

Đinh Mật mềm mại tựa vào lồng ngực vững chắc của anh, mái tóc bồng bềnh cọ bên cổ anh, cô hôn lên yết hầu của anh, líu ríu: “Hiểu mà… cho dù em không hiểu, anh cũng sẽ khiến em hiểu.”

Hôm nay Lục Thời Miễn ở công ty bận rộn cả ngày, hút khá nhiều thuốc, mùi thuốc trên người rất nồng. Anh không muốn cứ vậy chạm vào cô, vậy nên đẩy cô ra, vò tóc cô: “Coi như em có giác ngộ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...