Chương 71: Quyển 2 - Chương 71
Đinh Mật tắm xong, khi đi ra tóc vẫn còn nhỏ nước, đột nhiên bị nhét vào lòng một vật…lông xù, mềm mại, nặng trịch.
Cô sửng sốt cúi đầu nhìn Quýt Béo nằm gọn trong lòng, lại kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lục Thời Miễn.
Lục Thời Miễn lấy khăn phủ kín đầu cô, lau tóc cho cô bằng động tác không mấy dịu dàng.
Đầu tóc Đinh Mật lắc lư theo động tác của anh, cô không nhìn thấy anh: “Không phải Quýt Béo về nhà rồi sao?”
Lục Thời Miễn cười xì: “Đây chính là nhà nó, nó có thể về đâu?”
“Không, là nhà anh Lục.”
Cô mới chạy đi tắm một lúc, sao Quýt Béo đã quay lại rồi?
Lục Thời Miễn ném khăn vào phòng tắm, cúi đầu liếc cô, như cười như không: “Anh ấy bảo tặng em.”
“Thật á? Nhưng anh Lục mới mang nó về thôi mà.”
Đinh Mật không tin, Quýt Béo trong lòng không ngừng dụi đầu vào ngực cô, Lục Thời Miễn liếc thấy, xách nó ném xuống đất, hất cằm: “Lấy máy sấy lại đây.”
Anh quay người đi về phía phòng khách.
Đinh Mật kéo lọn tóc, về phòng tắm lấy máy sấy đi ra phòng khách.
Cô cắm điện rồi ngồi lên đùi Lục Thời Miễn, cúi đầu để anh sấy tóc cho. Tiếng máy sấy kêu vù vù vang bên tai, Đinh Mật khom lưng vuốt ve Quýt Béo bên chân, khóe môi cong lên.
Qua một lát, Lục Thời Miễn bỏ máy sấy sang bên cạnh, vò tóc cô.
Đinh Mật ngoảnh đầu ôm cổ anh, cười nhìn anh: “Anh đi cướp mèo của anh Lục, chúng ta có nên tặng lại anh ấy một con?”
Lục Thời Miễn tựa lưng vào sofa, vững như bàn thạch, liếc cô cười: “Ai bảo em là anh cướp?”
“Không thì sao?”
Anh cúi đầu tủm tỉm không nói.
Đinh Mật rướn người hôn lên môi anh, mặt ửng đỏ: “Cảm ơn anh nhé.”
Lục Thời Miễn giữ cô lại, cúi đầu hôn cô, hơi thở nặng nề: “Hôn một cái đã xong?”
Ám chỉ rõ ràng như thế, Đinh Mật nóng bừng mặt, nhưng vẫn ngẩng đầu cắn môi anh, hôn anh nhiệt tình. Lục Thời Miễn ôm cô, hôn càng nồng nhiệt hơn, anh đè cô xuống sofa, lấy lại quyền chủ động.
“Quýt Béo…”
Đinh Mật nhắc anh, Quýt Béo vẫn cuộn tròn trên thảm kìa.
Lập tức được anh bế lên.
Đinh Mật ôm cổ anh, quấn chân quanh eo anh.
Lục Thời Miễn vừa đi vừa hôn cô, bế cô về phòng ngủ, Quýt Béo đột nhiên chồm dậy níu ống quần anh, giữ chân anh lại.
Lục Thời Miễn cúi đầu mặc kệ Quýt Béo có nghe hiểu không, trầm giọng dọa nạt: “Có tin tao trả mày về không.”
Đinh Mật cúi đầu nhìn theo, lại ngẩng đầu hôn cổ anh, líu ríu: “Không cho trả.”
Hầu kết Lục Thời Miễn trượt lên trượt xuống, hàm dưới căng ra, rũ mắt nhìn cô.
Cặp mắt một mí cong cong vừa mãnh liệt vừa quyến rũ, nhất là lúc nào đó. Tim Đinh Mật đập dồn dập, nhưng cô thích anh thế này, mạnh dạn hôn tiếp.
Bình luận