🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 70: Quyển 2 - Chương 70

Đinh Mật không biết Khương Khả Du nói vậy để làm gì, đúng lúc ấy thì Đỗ Minh Vy đi ra, Đỗ Minh Vy nhìn Khương Khả Du, cười nhạt: “Khương Khả Du, cậu cũng ăn tối ở đây à?”

Khương Khả Du nhìn Đỗ Minh Vy: “Ừm.”

Đinh Mật khoác tay Đỗ Minh Vy, nhìn Khương Khả Du: “Chúng tôi đi trước nhé.”

Đỗ Minh Vy gật đầu, vừa đi vừa nói: “Không biết Lục Thời Miễn thanh toán chưa.”

Sau lưng, Khương Khả Du biến sắc.

Đinh Mật nhìn Đỗ Minh Vy, hơi buồn cười, Đỗ Minh Vy nhướng mày, cười gì mà cười? Cho Khương Khả Du ở đấy mà ra vẻ. Bây giờ chỉ cần nghĩ đến lần họp lớp tốt nghiệp năm ấy, Khương Khả Du ép hỏi Đinh Mật khi nào chia tay với Lục Thời Miễn, Đỗ Minh Vy liền bực mình.

Về đến phòng bao, Đỗ Minh Vy nhìn Lục Thời Miễn: “Bố cậu đang ăn tối với bố mẹ Khương Khả Du ở đây đấy, không phải là bàn đại sự đời người gì đó chứ?”

Đinh Mật len lén véo eo cô nàng, Đỗ Minh Vy chẳng đau chẳng ngứa, nhìn cô cười.

Lục Thời Miễn liếc họ, mặt vô cảm: “Liên quan gì đến tôi.”

Đỗ Minh Vy: “…”

Hay, đáp án này rất hay.

Lục Thời Miễn thật sự thấy chẳng liên quan, Lục Hào qua lại thân thiết với nhà họ Khương là chuyện của ông. Còn về Khương Khả Du, anh trước giờ không có hứng thú.

Lục Thời Miễn gọi phục vụ thanh toán, quẹt thẻ xong, nhân viên mời anh ký tên.

Anh nhàn nhã đẩy đến trước mặt Đinh Mật: “Em ký đi.”

Đinh Mật hé môi cười, liếc nhìn anh, nhận bút ngừng trong giây lát, trước kia hai người đi ăn cùng nhau luôn là anh quẹt thẻ, cô ký tên.

Đinh Mật nghiêm túc viết tên anh xuống, ba chữ Lục Thời Miễn được cô viết rất nắn nót.

Lục Thời Miễn liếc nhìn, xoa đầu cô.

Đỗ Minh Vy thấy vậy nhoẻn cười, tốt quá, tất cả đều giống như trước đây.

Mấy người cùng ra khỏi phòng bao, đúng lúc gặp phải Lục Hào và gia đình Khương Khả Du ở ngoài hành lang, bên cạnh Lục Hào còn có một người phụ nữ xinh đẹp thướt tha, cùng lắm là ba mươi lăm tuổi.

Lục Thời Miễn liếc nhìn họ, vẻ lạnh nhạt: “Bố.”

Đinh Mật cất giọng trong trẻo: “Chú ạ.”

Lục Hào thoáng nhìn cô, gật đầu, bấy giờ mới nhìn Lục Thời Miễn, quở trách: “Đi ăn ở đây mà cũng không qua chào chú Khương một tiếng.”

Lục Thời Miễn nhạt giọng: “Con không biết mọi người ở đây.”

Lễ phép căn bản vẫn cần duy trì, anh gật đầu chào vợ chồng họ Khương, lên tiếng thăm hỏi.

Trái lại, mẹ Khương tò mò nhìn Đinh Mật, ngẫm nghĩ, đột nhiên kêu lên: “Cô gái này lên TV lần trước phải không? Diễn viên lồng tiếng nhỉ.”

Từ sau ngày lên chương trình ấy, Đinh Mật ra ngoài thi thoảng sẽ có người nhận ra, Đinh Mật cũng đã quen, nhưng mà… mẹ của Khương Khả Du cũng nhận ra cô làm Đinh Mật khá lúng túng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...