🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 68: Quyển 2 - Chương 68

Lục Thời Miễn cúi người ôm cô rất lâu, như muốn hòa tan cô vào cơ thể.

Đinh Mật ngơ ngác mặc anh ôm chặt cứng, tuy cô không hiểu tại sao, nhưng cô cảm thấy vòng ôm siết mạnh làm người ta hít thở không thông này rất an tâm, an tâm chưa từng có, giống hệt ngày trước.

Cô vừa an tâm vừa lo lắng, khẽ hỏi: “Lục Thời Miễn…anh sao vậy?”

Mùi thuốc lá trên người anh thật sự rất nồng.

Nhưng cô không ghét, cảm thấy vẫn tốt.

Lục Thời Miễn không trả lời, chỉ vùi đầu trên cổ cô, nặng nề hít thở hương thơm thanh mát trên người cô. Người con gái trong lòng vẫn vẹn nguyên như trước, vừa mảnh mai vừa mềm mại. Nhưng một cơ thể nhỏ bé như thế này lại từng gánh chịu biết bao đau đớn anh không hề hay biết, ở nơi anh không nhìn thấy.

Anh nhắm mắt, càng siết chặt vòng ôm.

Hôn lên cần cổ trắng nõn của cô từng nụ hôn khe khẽ.

Đinh Mật đỏ mặt, không nhịn được thở gấp đẩy anh ra, cô còn có chuyện muốn nói với anh.

Lục Thời Miễn hôn lên tai cô, má cô, mơn trớn dần đến bên môi, ngậm môi cô, nghiền ép mút mát.

“Ưm…” Đinh Mật nhíu mày, rốt cuộc anh hút bao nhiêu điếu thuốc vậy? Bình thường thi thoảng cũng có mùi thuốc, song anh rất chú ý, sẽ không như hiện tại.

Nhưng cô chỉ hơi không thoải mái một chút, nháy mắt đã bị anh hôn đến mức đầu óc mê muội, vị thuốc lá cũng phai nhạt giữa răng và môi.

Đinh Mật nhắm mắt, đột nhiên tỉnh táo lại, đẩy anh ra.

Lục Thời Miễn cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đen kịt như màn đêm.

Đinh Mật níu lớp áo bên hông anh, thẽ thọt: “Em có chuyện muốn nói với anh…”

Lục Thời Miễn đoán được cô muốn nói gì, anh nghiêng mặt đi, cụp mắt không nhìn cô. Đến bây giờ anh vẫn không thể tiêu hóa cảm giác đau đớn ấy, hoặc giả cả đời này anh đều không thể quên đi cảm giác ấy.

Có vài chuyện, nếu do cô nói ra, có lẽ sẽ chỉ càng nhẹ nhàng hơn.

Bất kể thế nào, anh thật sự không muốn để cô nhắc lại thêm lần nữa, đâm vào vết thương đã liền sẹo.

Anh khom lưng bế ngang cô lên.

Đinh Mật kinh ngạc kêu thành tiếng, vội ôm chặt cổ anh, mặt đỏ bừng. Nhưng cô vẫn kiên trì: “Em có thể nói xong trước…” rồi tiếp tục không?

Lục Thời Miễn đặt cô xuống giường, đè lên người cô.

Tim Đinh Mật đập thình thịch, ngỡ lần này sẽ phải làm thật, dù sao những hôm trước anh đã nhẫn nhịn rất lâu. Nhưng cô nhắm mắt đợi mãi, anh lại đột nhiên trở mình sang một bên, nhét cô vào trong chăn, ôm chặt cô từ phía sau, hôn khẽ lên đỉnh đầu cô.

Cuối cùng cũng thấy lạ.

Đinh Mật nghiêng đầu nhìn anh, dè dặt hỏi: “Lục Thời Miễn…có phải anh đã biết chuyện gì?”

Lục Thời Miễn rũ mắt nhìn cô, cảm xúc trong đôi mắt ấy quá mức phức tạp, lần đầu tiên Đinh Mật thấy anh có ánh mắt như vậy, đau lòng, tự trách, dịu dàng,…

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...