Chương 65: Quyển 2 - Chương 65
Từ Khiên nhìn địa chỉ trên tấm danh thiếp, nói: “Khá gần đây, hay là qua đó luôn?”
Lục Thời Miễn lái xe: “Ở đâu?”
Từ Khiên đọc địa chỉ, Lục Thời Miễn rẽ ở giao lộ phía trước.
Văn phòng luật sư Tụ Chính.
Lục Thời Miễn ngẩng đầu nhìn, vòng qua xe, đi lên từ cầu thang bên cạnh.
Từ Khiên tính gọi điện thoại cho Từ Dịch trước, nhưng Từ Dịch không nghe máy. Hai người đi vào, nhân viên lễ tân cười tiếp đón: “Xin chào, xin hỏi hai anh cần giúp gì ạ?”
Từ Khiên nói: “Từ Dịch ở đâu?”
Nhân viên lễ tân đáp: “Hôm nay luật sư Từ ra tòa, cõ lẽ sẽ về muộn ạ.”
Từ Khiên nghĩ sắp tan làm, quay về cũng không làm được gì, nhìn Lục Thời Miễn: “Ngồi chờ một lát nhé.”
Lục Thời Miễn nhíu mày, thực lòng anh chẳng có mấy kiên nhẫn chờ đợi người khác, cũng tại những năm tháng cấp Ba đã trao hết mọi kiên nhẫn ấy cho Đinh Mật. Anh nhìn đồng hồ, “Ừm.”
Hai người vừa ngồi xuống thì có một người đàn ông trung niên cầm cặp công văn bước vào.
Nhân viên lễ tân giải thích với ông: “Luật sư Khang, họ đến tìm luật sư Từ ạ.” Đoạn nhìn Lục Thời Miễn và Từ Khiên, “Luật sư Khang là thầy của luật sư Từ.”
Khang Chính cười nói: “Chào hai cậu, tôi là Khang Chính. Các cậu tìm Từ Dịch à, chắc Từ Dịch sắp về rồi.” Ông trực tiếp ngồi xuống đối diện Lục Thời Miễn, lại mỉm cười, “Vụ án gì vậy? Có thể nói với tôi trước.”
Từ Khiên trình bày ngắn gọn.
Khang Chính nhìn anh: “Có chứng cứ không?”
Lục Thời Miễn tựa vào ghế, giọng nhàn nhạt: “Có chứng cứ, song chưa đủ. Nhưng họ cũng không có chứng cứ chứng minh CRM Vạn Khách có vấn đề, dựa vào điểm này, chúng ta có thể kiện họ tội vu khống.”
Trương Khởi Xuyên chắc chắn có vấn đề, không chịu phối hợp đưa chứng cứ, nói năng mập mờ muốn lấp liếm cho qua chuyện, không đơn giản như thế.
Khởi kiện lập án điều tra là cách tốt nhất.
Khang Chính hiểu rõ tình hình, đưa ra một vài kiến nghị, thời gian dần trôi đến hơn sáu giờ, Từ Dịch xách cặp công văn đi vào, nhân viên lễ tân vội nói với anh: “Luật sư Từ, có người đến tìm anh ạ.”
Từ Dịch gật đầu, bước vào thấy Lục Thời Miễn và Từ Khiên thì ngẩn ra, kinh ngạc: “Sao hai cậu lại đến đây?”
Khang Chính cười: “Quen biết nhau?”
Từ Dịch gật đầu, nhìn Lục Thời Miễn bằng ánh mắt phức tạp: “Chúng em là bạn học cấp Ba.”
Khang Chính sửng sốt, cười: “Thì ra đều là bạn học.”
Từ Dịch không biết Đinh Mật và Lục Thời Miễn hiện thế nào, nghĩ ngợi, đoạn hỏi: “Các cậu tìm tớ có việc gì à?”
“Không thì ai lại đi tìm luật sư.” Lục Thời Miễn nhạt giọng.
Từ Dịch mỉm cười: “Cũng đúng.”
Bình luận