Chương 58: Quyển 2 - Chương 58
Bắc Kinh tháng 11 lạnh hơn Giang Châu rất nhiều, Đinh Mật vừa xuống sân bay liền run cầm cập, vội vàng bắt xe đến khách sạn. Đến nơi, cô gọi điện cho Đỗ Minh Vy, đợi rất lâu mới có người nghe máy: “Minh Vy, đang bận à?”
Đỗ Minh Vy đang bàn công việc với đạo diễn, tưởng Từ Khiên gọi nên tính mặc kệ, tranh thủ liếc qua, thấy là Đinh Mật mới cầm điện thoại đi ra chỗ khác nghe máy: “Ừm, bình thường. Mày đến Bắc Kinh rồi?”
“Ừ, vừa đến khách sạn.” Đinh Mật nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn hỏi, “Mày với Từ Khiên sao vậy?”
Đỗ Minh Vy mím môi, cười cười: “Thì cứ vậy thôi, không tốt cũng không xấu.”
Giọng điệu được ngày nào hay ngày ấy.
Đinh Mật nghe mà đau lòng, nhỏ giọng hỏi: “Bọn mày nói chuyện cẩn thận chưa?”
Đỗ Minh Vy lặng im một hồi, giọng như gió thoảng: “Nói rồi, tao bảo chia tay, đương nhiên, không thành công.”
Đã không nhớ nổi là lần thứ bao nhiêu nói chia tay, nhưng cuối cùng kết quả vẫn là không thể, hai người ở bên nhau quá lâu, nếu thật sự cắt đứt, ai cũng tổn thương, trừ khi có một bên hoàn toàn thông suốt. Hiện tại Đỗ Minh Vy đã thả trôi quan hệ của hai người, mặc nó tùy ý phát triển.
Thật sự có ý định được chăng hay chớ.
Đinh Mật không biết nên khuyên cô thế nào, Đỗ Minh Vy luôn lý trí hơn cô, cũng nghĩ thoáng hơn cô.
“Minh Vy.”
Đỗ Minh Vy lại cười: “Được rồi, mày đừng lo cho tao, mấy ngày nữa về hẹn cả Thẩm Giai, bọn mình đi dạo phố.”
“Được.”
Đinh Mật lâu rồi không gặp Thẩm Giai.
Hai người trò chuyện xong thì cúp máy. Đinh Mật khoác thêm áo lông rồi trực tiếp đi tìm đạo diễn lồng tiếng. Ở phòng thu, Đinh Mật gặp Diệp Cầm cùng lên chương trình lần trước, Diệp Cầm cười nhìn cô: “Em cũng đến tìm đạo diễn Khương?”
Đinh Mật gật đầu, mỉm cười: “Vâng, chị cũng vậy ạ?”
Diệp Cầm cười: “Ừm.”
Hai người cùng nhau đi vào, đạo diễn Khương đã đang đợi họ, thấy họ cùng đến thì đưa cho mỗi người một tập kịch bản.
Diệp Cầm liếc nhìn kịch bản của Đinh Mật, Đinh Mật lồng tiếng cho nhân vật chính của phim, tên Mạch Nha, còn của Diệp Cầm là Trác Nha, đất diễn ít hơn Mạch Nha.
Đương nhiên, thù lao cũng ít hơn nhiều.
Thử giọng xong, Đinh Mật ở lại phòng thu luôn.
Trong đầu cứ văng vẳng câu dặn trầm lắng “Sớm ngày trở về” của Lục Thời Miễn, làm tim cô đập thình thịch, không biết có phải là ảo giác của bản thân, cô cứ cảm thấy anh còn có ý khác.
Trong lúc nghĩ ngợi lung tung, cô sai thoại mấy lần, không thể không làm lại.
Đinh Mật vỗ mặt, chuyên tâm nào.
Phải sớm ngày trở về.
Lúc này Bắc Kinh còn chưa cung cấp hệ thống sưởi, phòng thu kín mít, không khí rất tệ, vừa lạnh vừa khô. Sức đề kháng của Đinh Mật vốn không tốt lắm, cộng thêm việc lồng tiếng cho phim hoạt hình, giọng phải đanh hơn, cổ họng luôn trong trạng thái đè nén, cứ liên tục như vậy trong bốn, năm ngày, cô bắt đầu mất giọng.
Bình luận