Chương 54: Quyển 2 - Chương 54
Đêm đen mịt mờ, xe của Lục Thời Miễn đỗ dưới ngọn đèn đường, ánh sáng dịu dàng hắt vào trong, làm nổi bật gương mặt anh tuấn và góc cạnh của anh.
Đinh Mật như lạc trong bóng tối đột nhiên tìm thấy ánh sáng, đôi mắt dần lấy lại vẻ trong trẻo, cô bước tới kéo cửa, ngồi vào ghế phụ, ngoảnh đầu cười với anh: “Sao anh lại đến đây vậy?”
Lục Thời Miễn xoáy sâu vào lúm đồng tiền nho nhỏ bên má cô, lại nhìn vào mắt cô, đôi mắt ấy đen nhánh và trong veo, dường như ánh nước anh vừa nhìn thấy là ảo giác. Anh nhìn túi lớn túi nhỏ thơm phức trên chân cô, hỏi ngược lại: “Em ra ngoài mua đồ ăn lúc nửa đêm?”
“Không phải.” Đinh Mật cúi đầu, “Em đến nhà mẹ em, bà làm cho em.”
Thì ra là thế. Vậy khóc cái gì?
“Chịu tủi thân?” Lục Thời Miễn nhíu mày. Anh nhớ rất rõ, trước kia mỗi lần Đinh Mật khóc và tủi thân đều là vì cái nhà ấy, còn có một người mẹ khiến người khác không tưởng tượng nổi. Năm ấy thi đại học xong, sau khi cô chuyển đến Tinh Hải Thành thì không về nơi ấy nữa.
Đinh Mật hiểu ý anh, hai người ở bên nhau quá lâu, quen biết từ cấp Hai đến nay, trong đó có một năm ngồi cùng bàn, hai năm yêu đương, chuyện thân mật nhất cũng đã làm.
Không một ai hiểu cô hơn anh.
Cô lắc đầu: “Không có.”
Chuyện đã qua, cô cũng không còn cảm thấy ấm ức lắm, chỉ là nghĩ đến vẫn thấy hơi khó chịu, không nghĩ nữa là được.
Lục Thời Miễn liếc cô, hiển nhiên không tin: “Không thì em khóc làm gì?”
Đinh Mật sửng sốt: “Em không khóc mà.”
Cô có khóc hả?
Lục Thời Miễn cúi đầu day mày, đạp chân ga, lái xe đi.
Anh nhếch môi, thôi, coi như anh hoa mắt.
“Mẹ em chuyển đi rồi?” Anh hỏi.
Đinh Mật nhìn anh nghi hoặc, chuyện Tiết Chấn và Chu Thanh chuyển nhà, cô chưa từng nói với anh.
“Sao anh biết?”
Anh chỉ nhìn phía trước, không đáp.
Mùa xuân năm vừa quay về Giang Châu, anh tìm đến tiểu khu cô từng ở, muốn xem cô có trở lại không.
Anh đã quyết định trở về, đương nhiên sẽ nuôi chút hy vọng.
Chỉ là đoạn đường mấy trăm mét, chiếc xe nhanh chóng dừng trước tòa 16. Đinh Mật ngẫm nghĩ bèn đưa hộp sủi cảo nhân thịt lợn cải trắng cho anh: “Cho anh cái này, bình thường không làm cơm thì anh có thể nấu lên ăn.”
Lục Thời Miễn ngước mắt nhìn hộp sủi cảo, anh duỗi tay nhận lấy, cười khẽ: “Cảm ơn.”
Đinh Mật cũng nhoẻn cười: “Đừng khách sáo.”
Quan hệ hai người ấm lên rất nhiều, không còn gượng gạo như hồi đầu, cô thật lòng cảm thấy rất vui.
Lúc nãy Lục Thời Miễn không trả lời câu hỏi của cô, Đinh Mật nghĩ mãi cũng không hiểu anh đến đây làm gì, chắc là tìm Lục Thời Phong, cô đoán.
Bình luận