Chương 8: Quyển 1 - Chương 8
Trên đường về, Lục Thời Phong hỏi hai cô bé: “Sắp cuối kỳ, hai đứa ôn tập thế nào rồi?”
Đỗ Minh Vy hơi chột dạ: “Cũng tạm ạ…”
Đinh Mật cũng không chắc chắn hơn bao nhiêu, thành tích của cô với Đỗ Minh Vy đều khá, xếp ở nửa trên của lớp, không quá nổi trội nhưng cũng tuyệt không yếu kém. Nhóm học sinh như các cô vẫn cần dựa vào chút may mắn khi đi thi, nếu trúng phải bài đã ôn thì xếp hạng sẽ có thể cao hơn một chút.
Còn nói nghiêm túc thì nền tảng của Đinh Mật tốt hơn Đỗ Minh Vy đôi phần, bởi vì cô chăm chỉ hơn Đỗ Minh Vy.
Đinh Mật đành đáp: “Cũng tạm ạ.”
Lục Thời Miễn ngồi đằng trước khẽ cười, vẻ trêu chọc.
Đinh Mật không vui: “Cậu cười gì mà cười!”
Tưởng rằng cả thế giới đều có thiên phú như cậu chắc? Giờ tự học còn ngồi đọc sách đen, thế mà thi Toán lúc nào cũng đứng đầu, ngoại trừ phần làm văn có hơi yếu, người này dường như không có nhược điểm. Đã thế cậu còn rất tùy ý với thành tích của mình, dù sao bố mẹ cậu cũng không rảnh, anh Lục thì càng chẳng thèm quan tâm cậu thi được bao nhiêu điểm.
Lục Thời Miễn vắt chân, tay phải chống lên cửa đỡ cằm, ngắm nhìn màn tuyết rơi lả tả bên ngoài, dửng dưng: “Thi cuối kỳ xong sẽ chia lớp lại, kết quả không tốt sẽ bị chuyển sang lớp thường, cậu xem xếp hạng toàn khối điểm thi tháng của cậu chưa?”
Đinh Mật nhất thời nghẹn lời, vì không được điểm câu cuối bài thi Toán nên cô tụt xuống tận hạng hai mươi mấy. Lớp thường cũng có rất nhiều bạn dùi mài kinh sử muốn thi vào lớp chọn, học sinh lớp chọn chỉ cần tụt mất vài hạng, rất dễ bị đào thải.
Đỗ Minh Vy không phục: “Đúng là thành tích tháng của Mật Mật có tụt mất một chút, nhưng cũng không đến nỗi bị đào thải đến lớp thường đâu.”
Lục Thời Miễn: “Chẳng biết trong não chứa những thứ linh tinh gì nữa.”
Đinh Mật: “…”
Cô cúi thấp đầu, có phần bối rối, sao cứ phải đâm vào khuyết điểm của cô ngay trước mặt anh Lục thế.
Đỗ Minh Vy nhìn Lục Thời Phong, càng thêm chột dạ, cảm thấy lời của Lục Thời Miễn cũng đâm trúng tim đen của cô, thế nên không nói đỡ cho Đinh Mật nữa.
Có một số chuyện, nhìn thấu nhưng không nên nói ra.
Lục Thời Phong liếc qua cậu em vẫn không biểu cảm gì, cười mở lời: “Thôi được rồi, đừng bàn chuyện học hành trên xe của anh nữa, anh cũng có phải chủ nhiệm của mấy đứa đâu.”
“…”
Không phải anh hỏi trước sao?
Đưa Đinh Mật về đến cổng tiểu khu rồi, chiếc Land Rover đen nọ mới quay đầu rời đi.
Đinh Mật giữ mũ áo bước về phía trước, đằng sau đột nhiên vang lên tiếng người gọi: “Đinh Mật.”
Đinh Mật nghe tiếng, lòng kêu thôi xong.
Tiết Ninh bước đến trước mặt cô, nghiêng đầu nhìn chiếc Land Rover đã đi xa: “Vừa nãy ai đưa em về thế? Chị thấy là con trai à, đẹp trai đấy. Đinh Mật, không phải em đã có bạn trai rồi chứ?”
Bình luận