🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: Quyển 1 - Chương 5

Lúc còn học cấp ba, nào ai dám to gan lớn mật công khai vui vẻ vào ngày lễ Tình Nhân, nhưng Giáng Sinh thì khác. Đêm Bình An, Đinh Mật vừa khoác cặp sách bước vào lớp đã thấy chúng bạn đang chia nhau táo.

Đinh Mật nhìn về phía sau thấy trên bàn Lục Thời Miễn không có táo, đoạn bước lại, cúi đầu ngó vào trong ngăn bàn cậu.

Ồ, trong ngăn bàn có đến mấy quả.

Đầu bỗng bị ai đó cốc một cái. Đinh Mật ôm đầu ngẩng lên, thấy Lục Thời Miễn rũ mắt nghé cô: “Cậu làm gì đấy?”

Đinh Mật xoa đầu, chỉ ngăn bàn cậu, cho cậu tự xem.

Thiếu niên nhíu mày, Đinh Mật ôm cặp về lại bàn mình. Đỗ Minh Vy quay qua, đưa cho cô một quả táo đỏ chót: “Tặng mày đấy. Quả đỏ nhất to nhất luôn.”

Đây là táo hôm qua Đinh Mật với Đỗ Minh Vy đi siêu thị mua, nhập khẩu hẳn hoi, rất đắt.

Đinh Mật cũng mua mấy quả, lúc trả tiền còn hơi xót, táo mấy đồng một cân mẹ cô mua cũng ngon lắm mà, cớ sao phải mua thứ táo tận hai mươi đồng một cân này chứ.

Đinh Mật nhận táo đặt xuống bàn, mở cặp sách: “Mày đợi tẹo, tao cũng tặng mày.”

Cô lấy ra hai quả, đặt một quả lên bàn, lại cầm quả Đỗ Minh Vy vừa tặng lên đưa cho cô nàng: “Tặng mày này. Quả đỏ nhất to nhất luôn.”

Đỗ Minh Vy: “…”

“Mày tưởng tao ngốc hả, sao mày không đưa quả đỏ nhất to nhất mà mày mua cho tao?”

Đinh Mật cây ngay không sợ chết đứng: “Quả tao mua cũng to bằng quả này của mày thôi.”

Đỗ Minh Vy trợn trắng mắt, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết cô muốn dành quả to nhất tặng cho Lục Thời Miễn, cướp luôn táo về, lười tính toán với cô.

Đinh Mật khẽ chọc ngón tay vào lưng cô nàng, Đỗ Minh Vy ngoảnh đầu không vui: “Thôi thôi, tao không thèm giận.”

Đinh Mật nghe vậy yên tâm, lại quay người đưa quả táo đỏ nhất to nhất cho Lục Thời Miễn, cười cong cả mặt mày: “Tặng cậu.”

Những khi cô cười híp mắt, Lục Thời Miễn cảm thấy cô rất giống một con cún cưng. Cậu nhướng đôi mắt một mí mỏng nhìn cô, không nhận: “Còn ngại tớ chưa có đủ nhiều à?”

Đinh Mật gật đầu: “Đó đâu phải táo tớ tặng.”

Tần Dạng đội cái đầu tổ quạ bước vào, ném cặp sách xuống, nhanh nhẹn cuỗm lấy quả táo của Đinh Mật: “Nó không cần thì cho tôi đi.”

Đinh Mật nhăn mày, lục một quả khác từ trong cặp ra: “Cậu trả quả đó lại cho tớ, tặng cậu quả này.”

Quả nọ rõ ràng nhỏ hơn quả trong tay, Tần Dạng bất mãn: “Má, còn phân biệt đối xử nữa cơ…” Cậu chàng nhướng mày, nhanh nhảu nhét quả táo vào miệng cắn cái rộp.

Trái tim Đinh Mật như rơi lộp bộp, há hốc miệng, chỉ vào cậu ta: “Cậu…!”

Đỗ Minh Vy đập sách tới, phẫn nộ: “Tần Dạng, cậu chán sống hả! Quỷ chết đói đầu thai đấy à?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...