Chương 4: Quyển 1 - Chương 4: "Thế thì để ma tiễn cậu về nhà đi."
“Lục Thời Miễn, cậu có ý gì?” Đinh Mật đuổi theo.
Lục Thời Miễn lên xe, mất kiên nhẫn: “Còn lề mề nữa thì mặc kệ cậu.”
Đinh Mật vội vàng lấy xe ra nhưng Lục Thời Miễn đã phóng đi. Đinh Mật lại vội vàng trèo lên xe, đạp đuổi theo: “Cậu đợi tớ với!”
Thiếu niên mặc kệ cô, đến bóng lưng cũng rất lạnh nhạt. Nhưng đáy lòng Đinh Mật lại vui mừng râm ran, dường như không có gì đáng bận tâm hơn nữa, chỉ muốn phá kén tung ra.
Về đến nhà, mặt Đinh Mật đỏ hồng, lúm đồng tiền bên khóe môi chẳng thể che đi, nhìn thấy người đàn ông trung niên ngồi trong phòng khách mới thu lại vẻ mặt phấn khởi, ngoan ngoãn thưa: “Chú, chú về rồi ạ.”
Tiết Chấn vừa đi công tác lâu ngày về nhìn Đinh Mật, cười nói: “Ừ, nghe nói trong đợt thi giữa kỳ vừa rồi con tiến bộ đến mấy bậc, tốt lắm, bớt lo hơn Tiết Ninh nhiều.”
Đinh Mật xếp thứ 25 lớp trong đợt thi giữa kỳ vừa rồi, tăng năm bậc so với hồi mới chia lớp. Cô cụp mắt ngoan ngoãn: “Vâng, con thi tiếng Anh cũng tạm được ạ.”
Chu Thanh bước từ trong phòng ra, nhìn cô: “Về rồi thì nhanh tắm rửa đi con, mau mà đi ngủ.”
Đinh Mật gật đầu, về phòng. Ở giường dưới, Tiết Ninh đang ôm túi chườm nóng đầu thỏ màu hồng trong lòng, trên tay là chiếc điện thoại kiểu dáng mới nhất hiện nay, chắc là đang chơi game, khá ồn.
Đinh Mật bỏ cặp sách xuống, lấy quần áo ngủ ra đi tắm, tắm xong lại ngồi trước bàn học làm nửa đề Toán.
Trong phòng không có thiết bị sưởi ấm, tay và chân dần lạnh lên. Đinh Mật tắt đèn bàn, soạn sách vở cho sẵn vào cặp, sau đó đi vệ sinh ra thấy Tiết Ninh vẫn còn ôm túi chườm đầu thỏ hồng nghịch điện thoại. Cô đi qua: “Tiết Ninh, chị vẫn chưa mua túi chườm nóng sao?”
Tiết Ninh còn chẳng ngẩng đầu lên: “À chị quên mất, em cho chị mượn dùng thêm một hôm nữa nhé.”
Đinh Mật cắn môi: “Nhưng chị đã mượn một tuần rồi mà.”
“Ừ, chị lại quên.”
Chu Thanh và Tiết Chấn cùng nhau xây dựng lại gia đình đã được 5 năm, có chung một đứa con trai bốn tuổi là Tiết Tiểu Bân. Tiết Ninh là con gái của vợ cũ của Tiết Chấn, lớn hơn Đinh Mật một tuổi, không vào được trường Nhất Trung của tỉnh, đành vào Nhị Trung. Nhưng những điều này Tiết Ninh chẳng buồn để vào mắt, cô ta vốn không thích học hành, lớp 12 rồi mà cũng chẳng hề mảy may lo lắng.
Trong nhà chỉ có ba căn phòng, sau khi Tiết Tiểu Bân bốn tuổi, Tiết Chấn muốn con trai ở riêng một phòng, thế nên Tiết Ninh và Đinh Mật đành chuyển đến ở chung trong căn phòng này, giường hai tầng. Tiết Ninh vốn không thích ở cùng phòng với cô, nhưng không thể làm gì được, cứ vậy qua nửa năm, giờ coi như cũng quen.
Mẹ kế đâu dễ làm, Chu Thanh đã cố hết sức làm tròn vai trò này. Bình thường Đinh Mật không muốn làm mẹ khó xử, thế nên cũng luôn cố gắng nhường nhịn Tiết Ninh.
Nhưng tối nay Đinh Mật không muốn lặng lẽ bỏ qua mà bò lên giường trên như ngày thường nữa.
Cô đứng yên đó, nói: “Nhưng em cũng cần dùng chứ, trời lạnh lắm.”
Bình luận