🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Quyển 1 - Chương 37

Tiết Chấn nhìn cô, cười gượng gạo: “Ừm, về là tốt, mẹ con đỡ nhắc đến con mãi.”

Đinh Mật cười không nói, đúng lúc Tiết Tiểu Bân gọi cô: “Chị ơi, bóc cái này cho em với, em không bóc được.”

Đinh Mật vội đáp: “Ừ.”

Chu Thanh bưng món cuối cùng ra bàn, nhìn Đinh Mật và Tiết Tiểu Bân đang bóc quà trên sofa, cười vui mừng: “Lại ăn cơm thôi.”

Đinh Mật dắt Tiết Tiểu Bân đi rửa tay, Tiết Ninh xách túi ra khỏi phòng, nói: “Con ra ngoài đây, mọi người ăn đi.”

Tiết Chấn cau mày, không vui: “Đến bữa ăn rồi còn đi đâu?”

Tiết Ninh nhìn ông: “Con không muốn ăn.”

Tiết Chấn liếc sang Đinh Mật đang trong nhà vệ sinh, khoát tay: “Thôi, con đi đi.”

Tiết Ninh như được đại xá, nhanh chóng thay giày dép ra khỏi nhà.

Đinh Mật ở trong nhà vệ sinh nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, cảm thấy Tiết Chấn và Tiết Ninh hơi kỳ lạ. Hôm nay là sinh nhật của Tiết Tiểu Bân, đã nấu nướng xong xuôi, nếu là trước kia Tiết Ninh đột nhiên đòi ra ngoài, Tiết Chấn nhất định sẽ mắng té tát, rồi Chu Thanh chắc chắn sẽ giữ Tiết Ninh lại.

Đinh Mật vẩy nước trên tay, đi ra nhìn Tiết Chấn và Chu Thanh, nhất là Tiết Chấn, hình như đầy muộn phiền, còn Chu Thanh lại rất vui: “Tiểu Mật, mau ngồi đi, đã bao lâu con không ăn đồ mẹ nấu rồi.” Nói đoạn, có phần đau lòng, “Con nhìn con đi, chẳng thêm được tí da tí thịt nào, vẫn gầy như thế.”

Đinh Mật lặng lẽ nghe bà càm ràm, nhìn một bàn đầy thức ăn, ngồi xuống: “Đúng là lâu rồi không ăn, nếu không phải sinh nhật của Tiểu Bân, con cũng không muốn ăn.”

Nụ cười của Chu Thanh cứng đờ lại, chậm chạp buông tay.

Nếu không phải Tiết Tiểu Bân nằng nặc đòi cô về, cô sẽ không về.

Đinh Mật trước sau vẫn không có cách nào tha thứ cho bà.

Không khí thay đổi, xấu hổ, im bặt.

Đinh Mật gắp cho Tiết Tiểu Bân một miếng sườn, cười híp mắt: “Bé thọ tinh, sinh nhật vui vẻ nhé.”

Bé con mãi mãi không hiểu được nỗi buồn phiền của người lớn, phút trước còn ngơ ngác, ngay giây sau đã vui vẻ cười rộ lên: “Cảm ơn chị.”

Đinh Mật đã đưa mình vào hàng ngũ người lớn từ khi nào? Có lẽ là từ ngày kết thúc kỳ thi đại học, hoặc có lẽ là từ ngày rạn nứt với Chu Thanh.

Ăn cơm xong, Đinh Mật định đi.

Chu Thanh muốn giữ cô lại: “Tối nay con ngủ lại đi, có phòng của con đấy, mẹ thay chăn gối mới rồi…”

“Không cần đâu.” Đinh Mật ngắt lời bà, nhìn Tiết Chấn, ngừng trong thoáng chốc, “Trước kia con đã nói là không cần để phòng cho con rồi, sau này con cũng sẽ không về đây ở, mọi người muốn sửa phòng đó thế nào cũng được.”

Đinh Mật khoác túi, không nhìn gương mặt ảm đạm của Chu Thanh, cúi người xoa đầu Tiết Tiểu Bân: “Chị đi đây, em phải ngoan đấy.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...