Chương 30: Quyển 1 - Chương 30
Chốn về không có, lạc đường nơi đâu?
Đinh Mật năm ấy coi Lục Thời Miễn là chốn về trong tương lai.
Nào ngờ một lời thành sấm, khi mà cô còn không tìm được chính bản thân mình, sao có thể có chốn về?
Đỗ Minh Vy nghe lời cô nói không hiểu sao lại thấy đau lòng, ném bài đi: “Không chơi nữa.” Liếc Khương Khả Du một cái, kéo Đinh Mật dậy, “Bọn mình đi hát.”
Đinh Mật bị lôi dậy, ngoái đầu nhìn Lục Thời Miễn. Sắc mặt Lục Thời Miễn không tốt lắm, hiểu nhiên là bực bội vì câu hỏi của Khương Khả Du. Đinh Mật cười với cậu, tỏ ý mình không sao.
Lục Thời Miễn cúi đầu day mày, không để ý nụ cười của cô.
Đinh Mật bĩu môi, Đỗ Minh Vy giành một cái mic nhét vào tay cô: “Nào, hát một bài cho chị đây nghe.” Lập tức chạy ra máy chọn bài, “Tưởng Tân Tử, chọn bài giúp tôi.”
Trước kia vì liên quan đến Lục Thời Miễn mà Tưởng Tân Tử nảy sinh một vài mâu thuẫn với họ, sau này đổi chỗ cô luôn ngồi ở tổ một, cộng thêm ôn thi căng thẳng, Đinh Mật và Đỗ Minh Vy không nói chuyện với cô nhiều, quan hệ dịu đi không ít.Tưởng Tân Tử hỏi: “Chọn bài gì?”
“Mật ngọt!”
Đỗ Minh Vy lại giành lấy một cái mic: “Cậu hát ba bài rồi, đến lượt tôi.”
Tưởng Tân Tử chọn ‘Mật ngọt’, còn đẩy lên vị trí ưu tiên giúp họ.
Đỗ Minh Vy khoác vai Đinh Mật, lắc đầu theo nhạc, vừa cười vừa hát: “Mật ngọt à, nụ cười của cậu ngọt ngào biết bao, hệt như hoa nở giữa gió xuân…”
Đinh Mật thật sự bái phục Đỗ Minh Vy, mỗi lần đến KTV đều phải kéo cô hát ‘Mật ngọt’ một lần, nhưng cô vẫn cười hát theo: “Ở chốn nào, tớ đã gặp cậu ở chốn nào, nụ cười của cậu sao mà thân quen…”
Bên kia không còn ai chơi trò quốc vương nữa, có vài nam sinh không hiểu được ân oán tình thù của nữ sinh, chỉ cho rằng phá hủy bầu không khí thì không hay lắm. Khương Khả Du có lẽ cũng thấy xấu hổ, kiếm cớ bỏ đi vệ sinh.
Có một nam sinh muốn làm dịu bầu không khí, cười nói: “Anh Miễn hot thật đấy, cái này cũng không thể trách Khương Khả Du được. Bọn mình chơi tiếp, chơi tiếp nào…”
Từ Khiên đập đầu cậu ta: “Đổi trò khác đi, không có con gái chơi quốc vương quỷ gì, uống rượu.”
Tần Dạng đặt bia lên bàn: “Đủ chưa!”
“Anh Miễn, uống không?”
Lục Thời Miễn đỡ trán, liếc nhìn Đinh Tiểu Mật đang hát hò nhún nhảy ở phía trước, lắc đầu cười, nhận bài: “Nào.”
Mọi người chơi tới bến. Lúc chuẩn bị ra về, lớp phó cầm mic gào to: “Tuổi trẻ mãi không tan, sau này mỗi năm sẽ họp lớp một lần, mọi người đừng quên đấy!”
“Được! Được! Được!” Mọi người hưởng ứng nhiệt liệt.
Ra khỏi KTV, Đỗ Minh Vy nói: “Tôi với Từ Khiên định đi thi bằng lái xe vào hè này, các cậu thì sao?”
Bình luận