Chương 23: Quyển 1 - Chương 23
Mùa đông năm nay lạnh hơn những năm trước, một trận tuyết qua đi, thời tiết càng cắt da cắt thịt. Đinh Mật và Lục Thời Miễn đã không thể cùng nhau đến trường bằng xe đạp nữa, nhưng dù là thế, Đinh Mật vẫn dậy sớm nửa tiếng.
Lúc cô đang rửa mặt, Tiết Ninh bỗng ở ngoài gõ cửa thúc giục: “Đinh Mật mày nhanh lên, tao phải đi vệ sinh.”
Đinh Mật nhanh chóng rửa cho xong, vắt khăn lên, mở cửa ra, Tiết Ninh oán giận: “Sau này mày nhanh lên cái, đừng chiếm nhà vệ sinh suốt thế, tao cũng phải đến trường sớm đấy.”
Sau kỳ thi giữa kỳ, học sinh cuối cấp bị yêu cầu phải đến trường sớm nửa tiếng, lớp trưởng các lớp phụ trách điểm danh, Tiết Ninh không thể ngủ lười nữa, đành dậy cùng giờ với Đinh Mật. Nhưng trong nhà chỉ có một nhà vệ sinh, cô ta cố nằm trên giường thêm mấy phút, Đinh Mật đã vào trước một bước.
Đinh Mật không nói gì, lòng nghĩ, sáng sớm mai cô dậy sớm hơn mười lăm phút nữa là được rồi.
Sáng nay xe buýt đến muộn, hai người đồng thời lên xe, lại đồng thời xuống xe, đúng lúc gặp phải bạn cùng bàn của Tiết Ninh, chính là người đến lớp 12(1) đưa cặp sách cho Đinh Mật lần trước, thấy hai người cùng nhau đến trường liền hỏi vài câu. Tiết Ninh nói: “Nó là con của cô tớ.”
“Cô? Nhà cậu cũng thuê người giúp việc à!”
“Không phải, là mẹ kế tớ.”
“…Ồ.”
Đinh Mật vờ như không nghe thấy, vừa xuống xe liền nhìn thấy chiếc Mercedes-Benz cách không xa, Lục Thời Miễn xuống từ chiếc xe đó. Xe nhà Đỗ Minh Vy đỗ ngay đằng sau, hai người một trước một sau, đồng thời nhìn thấy Đinh Mật.
Đỗ Minh Vy vẫy tay với cô, Đinh Mật nhoẻn cười, túm quai cặp sách chạy qua.
Hai cô gái nhỏ tay khoác tay, Đỗ Minh Vy nhìn về phía Tiết Ninh: “Tiết Ninh cứ nhìn chằm chằm sang bên này làm gì thế?”
Đinh Mật quay đầu nhìn lại, nhưng Tiết Ninh đã nhìn đi nơi khác. Đinh Mật đoán có lẽ lúc nãy Tiết Ninh nhìn Lục Thời Miễn, lòng không vui: “Kệ chị ta, mau đi thôi, sắp muộn rồi đấy.”
Đỗ Minh Vy kéo cô chạy mấy bước, dừng lại bên cạnh Lục Thời Miễn, Tần Dạng khoác vai một nam sinh đi cùng bọn họ. Mấy người nói nói cười cười đi lên tầng ba.
Tiết Ninh nhìn nụ cười của Đinh Mật, trông Đinh Mật có vẻ rất vui, hoàn toàn khác với cô ta. Tiết Ninh từ nhỏ đã không thích bài vở, quan hệ giữa cô ta với những bạn học thành tích cao đều không tốt lắm, người bằng lòng chơi cùng cô ta đa số không phải học sinh ngoan ngoãn gì, thậm chí có cả côn đồ và thanh niên lăn lộn ngoài xã hội.
Học lại ở Nhất Trung, hầu như ai cũng dốc sức học hành, hình như chỉ còn mỗi cô ta là lạc lõng. Thành tích cô ta kém nên thầy cô không thích, cô ta không biết làm bài cũng không dám hỏi thầy cô, càng không muốn hỏi bạn học. Giai đoạn cuối cấp mọi người đều bận rộn, càng không có thời gian lo cho người khác, chỉ có bạn cùng bàn lúc đi vệ sinh sẽ gọi cô ta đi cùng, thời gian còn lại cũng vùi đầu vào học tập.
Bình luận