🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: Quyển 1 - Chương 22

Ra khỏi tầng văn phòng, Đinh Mật nhớ đến vẻ mặt kinh hãi của thầy chủ nhiệm khi Lục Thời Miễn thừa nhận mình đánh nhau, nhịn không được hỏi: “Lục Thời Miễn, trước kia cậu hay đánh nhau không?”

Hôm qua trông cậu đánh có vẻ rất thành thục.

Lục Thời Miễn đút hai tay trong túi, liếc nhìn cô, cười: “Lúc nhỏ hay đánh, bây giờ thì hầu như không.”

Đinh Mật đoán: “Lúc nhỏ đánh nhau với anh Lục?”

“Đánh với những kẻ đến đòi nợ.” Cậu đáp nhẹ như không.

Đinh Mật a lên một tiếng, Lục Thời Miễn nghiêng đầu nhìn cô, cười khẽ: “Kinh ngạc thế cơ à. Bố tớ hồi chưa giàu nợ nần chồng chất, gần như ngày nào cũng có chủ nợ đến nhà giục tiền, lúc anh tớ đánh nhau với bọn họ, tớ cũng đâu thể đứng xem.”

Lúc ấy cậu mới mười hai tuổi, Lục Thời Phong vừa lên cấp Ba, mẹ cậu không chịu nổi cảnh đó, bỏ đi. Không bao lâu sau mẹ lại trở về, chắc là thương tiếc hai đứa con thơ, nhưng tình cảm với bố sớm đã phai nhạt, hai người ở riêng nhiều năm, cũng không biết vì sao không ly hôn.

Đinh Mật bỗng rất thương cậu, biểu tình vừa lộ ra, Lục Thời Miễn liền lạnh lùng nói: “Gói ghém lòng cảm thông của cậu lại đi, tự thương cho mình ấy.”

“…”

Cậu nói đúng, cô nên thương cho mình thì hơn, dẫu gì bây giờ cậu cũng là thiếu gia, còn đứng đầu khối, trong khi cô vẫn đang chật vật ngoài top đầu của lớp, tình trạng trong nhà thì… chẳng có chỗ nào tốt.

Cô cười trừ, ngước nhìn thiếu niên hăng hái trước mắt, nói với cậu: “Lục Thời Miễn, tớ cũng muốn thi vào Bắc Kinh.”

Không phải phương Bắc mà là Bắc Kinh, mục tiêu rõ ràng.

Thành phố có cậu.

Lục Thời Miễn cúi đầu nhìn cô, khóe môi cong lên: “Được thôi.”

Về đến phòng học, lại là một cảnh tượng khác.

Buổi tự học tối nay cực kỳ ồn ào, sợi dây vốn luôn kéo căng trong lòng mỗi người… đứt phựt hết rồi, điên hết rồi.

Mặt Đỗ Minh Vy vẫn đỏ bừng, Từ Khiên cầm bút gãi đầu liên tục, buồn bực không yên, dáng vẻ kỳ cục này của hai người quả là hiếm gặp.

Sau khi Đinh Mật và Lục Thời Miễn bước vào lớp, có nam sinh dẫn đầu hô to: “Anh Miễn, thầy gọi hai người làm gì đấy?”

Lục Thời Miễn liếc cậu ta, cười nhạt: “Muốn biết?”

“Đương nhiên!”

Cả đám đều quay đầu nhìn bọn họ chòng chọc.

“Lớp mình lại thêm một đôi hả?”

Đinh Mật cũng đỏ mặt, so ra chỉ có hơn Đỗ Minh Vy chứ không kém.

Lục Thời Miễn đá ghế ra ngồi xuống, không nặng không nhẹ đáp: “Muốn biết à, tự đi hỏi thầy đi.”

Thế khác gì tìm chết?

Trong lớp loạn hết cả lên, lớp phó thực sự bó tay, đứng dậy gào to: “Đừng ồn nữa, tôi ghi sổ bây giờ.”

Lúc này mọi người mới yên tĩnh lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...